Thẩm Mạc Thành mới vừa ra khỏi bệnh viện liền nhận được điện thoại của bên Giang gia, nói rằng Giang lão gia dặn hắn qua đó một chuyến.
Đến Giang gia, Thẩm Vân ở dưới lầu chờ, quản gia dẫn Thẩm Mạc Thành đến thư phòng, Giang lão gia đã đợi sẵn trong thư phòng.
Giang lão gia đang ở trong thư phòng luyện chữ, thấy hắn vào liền ngẩng đầu nói: "Tới rồi."
"Ông ngoại." Thẩm Mạc Thành đứng bên cạnh chờ ông viết xong.
Giang lão gia viết thêm gần mười phút, nhận lấy khăn tay quản gia đưa tới lau lau tay, đi tới bàn trà bên cạnh ngồi xuống, Thẩm Mạc Thành ngồi đối diện với ông.
Quản gia rót trà cho cả hai, lui ra ngoài, trong thư phòng chỉ còn lại hai người.
Giang lão gia nhấp một hớp trà hỏi: "Gần đây thế nào"
"Tất cả đều tốt, làm phiền ông ngoại lo lắng." Thẩm Mạc Thành nói, nâng ấm trà lên rót thêm trà cho ông.
Giang lão gia gật đầu, hỏi như tán gẫu: "Chuyện với con nhóc Hà gia thế nào rồi"
Hôm qua mới gặp Hà Thư Ngữ, hôm nay ông ngoại lại đột nhiên gọi điện thoại dặn mình sang đây, Thẩm Mạc Thành không đoán cũng biết là do nguyên nhân gì.
Nghe ông ngoại hỏi vậy, hắn cũng không quanh co: "Không thế nào cả."
Giang lão gia cũng dự liệu được phản ứng của hắn: "Chuyện gì xảy ra Nói với ông ngoại xem, con không hài lòng gì với con nhóc Hà gia."
Thẩm Mạc Thành đặt tách xuống, còn thật sự cẩn thật suy nghĩ một chút, sau đó mặt không thay đổi nói: "Không nghĩ ra chỗ nào hài lòng."
"…" Giang lão gia nhăn mặt, "Chỉnh lại thái độ."
"Người đừng để ý những việc này, con tự có chừng mực." Thẩm Mạc Thành không muốn làm phiền ông nhiều về chuyện này.
"Bây giờ ông ngoại không quản được con, thôi vậy." Giang lão gia thở dài, chuyển đổi đề tài, "Ông nội con dạo này thế nào, cũng một thời gian rồi ông chưa đi thăm ông ấy."
Cho tới nay hai nhà Thẩm Giang luôn qua lại trên phương diện làm ăn, đám cưới lúc trước của cha mẹ Thẩm Mạc Thành càng khiến cho quan hệ của hai nhà vững chắc thêm không ít, Giang lão gia và Thẩm lão gia cũng coi như có giao tình khá thắm thiết, nên Thẩm Mạc Thành cũng không giấu giếm chuyện ông nội nằm viện, đơn giản kể cho ông nghe từ đầu đến cuối.
"Nằm viện" Giang lão gia nghe vậy, gương mặt lộ vẻ lo lắng, "Tình trạng thế nào"
"Đã tỉnh lại, không còn gì đáng ngại." Thẩm Mạc Thành nói.
"Vậy thì tốt rồi." Giang lão gia gật đầu, "Lát nữa ông đến bệnh viện thăm xem thế nào."
Thẩm Mạc Thành gật đầu, rót thêm trà cho ông, trò chuyện một lát rồi đi trước.
Sau khi quản gia tiễn hắn về thì quay lại thư phòng, Giang lão gia nhìn mặt bàn trà như đang suy nghĩ gì, trầm tư một hồi, nói với quản gia: "Điều tra xem gần đây Mạc Thành ở với ai."
"Vâng." Quản gia gật đầu, "Hà tiểu thư…"
"Tạm thời không cần quan tâm."Giang lão gia khoát tay, ông cũng không có ý nghĩ hôn sự của Hà gia không có thì không được, "Chuẩn bị xe đến bệnh viện."
"Vâng." Quản gia lên tiếng rồi rời đi.
Thẩm Mạc Thành ra khỏi Giang gia liền dặn Thẩm Vân lái xe đến phòng khám mình dưỡng bệnh sau khi gặp tai nạn.
Đó là một phòng khám tư nhân cao cấp, y tá trước bàn tiếp tân thấy hắn vào, liền vội vàng lên tiếng chào: "Chào giám đốc Thẩm."
Thẩm Mạc Thành gật đầu, Thẩm Vân tiến lên hỏi: "Bác sĩ Trương có ở đây không"
"Đang ở trong phòng thí nghiệm, mời ngài theo tôi." Y tá dẫn hắn vào phòng thí nghiệm của bác sĩ Trương.
Trong phòng thí nghiệm chỉ có hai người là bác sĩ Trương và trợ lý, chung quanh đều là những dụng cụ tinh vi, cho dù là dụng cụ điều trị trong bệnh viện cũng kém độ tinh vi hơn nơi này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!