Thẩm Mạc Thành vế đến phòng, hắn không vội vàng nghỉ ngơi, vừa mới ngồi xuống thì tiếp tục mở video trong máy quay ra xem.
Video trong máy quay rất nhiều, có hai người quay chung, cũng có một mình La Thiếu Hằng, nhiều nhất là Thẩm Mạc Thành, có thể thấy La Thiếu Hằng rất nhiệt tình quay Thẩm Mạc Thành.
Nhìn người trong video thành thạo cắt khoai tây sợi, Thẩm Mạc Thành cảm thấy có hơi kì diệu, không khỏi nhìn bàn tay mình.
Người cắt rau củ thành thạo trong video thật sự là mình Trong hai năm sống chung với La Thiếu Hằng mình làm đầu bếp, cắt rau xào rau này nọ chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy lạ lùng.
Thẩm Mạc Thành đỡ trán, nhấn mở một video, vừa mới mở ra liền nghe thấy tiếng hổn hển của La Thiếu Hằng——
"A a a, Thẩm Mạc Thành anh nhẹ tay chút! Muốn giết chết em sao!"
Trong màn hình La Thiếu Hằng và Thẩm Mạc Thành cùng ngồi trên sàn, tựa lưng vào salon, mỗi người ôm một tay cầm chơi game.
Máy quay nằm ở phía đối diện xéo với hai người, không nhìn thấy trò chơi trên màn hình, nhưng nhìn dáng vẻ của La Thiếu Hằng rõ ràng là không đánh lại Thẩm Mạc Thành.
"Đừng đánh em! Không phải nói là nhường em ba phần sao!" La Thiếu Hằng bất mãn dùng chân lắc Thẩm Mạc Thành một cái, ngón tay nhanh chóng đè xuống nút điều khiển trên tay cầm.
Thẩm Mạc Thành bị anh chọc cười, chậm lại động tác trên tay mình, "Ừm, nhường em ba phần."
Sau khi hắn chậm lại, La Thiếu Hằng hài lòng, sau đó dần dần chiếm thế thượng phong vẻ mặt cũng đắc ý hơn.
Anh vừa nhấn nút điều khiển, vừa sai Thẩm Mạc Thành, "Em khát nước, lấy một ít nước chanh giúp em."
Thẩm Mạc Thành một tay nhấn phím tránh né anh tấn công, một tay còn lại cầm nước chanh bên cạnh lên đưa tới miệng anh, nói: "Uống chậm chút."
Hai mắt La Thiếu Hằng không rời khỏi màn hình chơi game, cúi đầu nhấp một hớp nước chanh, nói không rõ: "A, em sắp thắng rồi, anh đừng có né, mau đánh em đi!"
"A, được." Thẩm Mạc Thành cất nước chanh xong, rất biết nghe lời mà thoả mãn ý của anh, hai ba cái giết chết nhân vật trong game.
"…" Sau khi thua trận, La Thiếu Hằng dừng động tác trong tay nhìn Thẩm Mạc Thành, "Thẩm Mạc Thành, anh đánh thật thuận tay."
"Cũng tạm, em quá yếu." Thẩm Mạc Thành giả vờ khiêm tốn nói.
"Ha, anh còn hăng hái thật." La Thiếu Hằng hận đến nghiến răng nói, "Có dám chơi lại một ván không"
"Đương nhiên."
"Có dám đứng cho em đánh không"
"Có thể."
"Vậy không tệ lắm." La Thiếu Hằng hài lòng tiến tới hôn hắn một cái, "Bắt đầu!"
Ánh mắt Thẩm Mạc Thành mang theo ý cười xoa xoa đầu anh, kéo anh vào trong ngực mình.
Thẩm Mạc Thành dừng video lại ở nụ cười của La Thiếu Hằng, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve lên nụ cười giữa môi anh.
Giờ khắc này hắn rốt cuộc cũng hiểu vì sao hắn luôn cảm thấy La Thiếu Hằng không nên đau khổ, mà nhất định phải nở nụ cười ấm áp rực rỡ nhất giống như trong video, bởi vì anh như thế này mới tốt nhất.
Theo những hình ảnh phát ra từ video, trong đầu hắn loáng thoáng hiện lên một vài cảnh tượng vụn vặt, chợt loé rồi biến mất, hắn không kịp giữ lại.
Lại xem một lát, Thẩm Mạc Thành cất máy quay vào trong ngăn kéo, đứng dậy đi tắm.
Trong căn phòng bên kia, La Thiếu Hằng lại mất ngủ.
Hôm nay tiến triển hình như hơi nhanh, anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể ngả bài với Thẩm Mạc Thành nhanh như vậy, cứ cho rằng ít nhất còn phải cần một thời gian ngắn, chờ hai người quen thuộc nhau một chút, anh mới từ từ ra tay trên mọi phương diện, nói cho hắn biết từng chút chuyện của trước kia.
"Cứ như đang mơ vậy…" La Thiếu Hằng nhìn trần nhà lẩm bẩm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!