Thời gian hiển thị dưới màn hình máy quay là năm 2004, năm thứ hai sau khi hắn xảy ra chuyện, lúc đó hắn còn hôn mê trong bệnh viện.
Nhưng người trong video dù là bề ngoài, giọng nói hay thậm chí là vết sẹo đều khẳng định rằng anh không hề giấu giếm và giả mạo, vậy thì…
"A!" Thẩm Mạc Thành đột nhiên rên một tiếng, trong não có cảm giác đau đớn đến nỗi làm cho hắn suýt chút nữa không cầm được máy quay trên tay, may là nắm được sợi dây đeo trên máy quay mới không làm rớt xuống đất.
"Sao vậy!" La Thiếu Hằng thấy thế vội vàng đỡ hắn, thấy sắc mặt hắn cực kì kém, trong nháy mắt cái trán đầy mồ hôi, trong lòng anh cả kinh, ngồi xổm xuống trước mặt hắn, "Thẩm Mạc Thành anh có sao không! Đừng làm em sợ!"
Tuy Thẩm Mạc Thành có bệnh đau đầu, nhưng chưa từng nghiêm trọng như hôm nay.
Trong đầu như có cái gì đó chuyển động cực nhanh, tứ chi của nó có những răng cưa sắc bén, mỗi lần chui qua một nơi đều cào ra một vết thương sâu hoắm, hắn phải cắn chặt răng mới nhịn được không kêu thành tiếng.
Sắc mặt hắn trắng bệch, hai tay nắm chặt, hai bên quai hàm hơi run vì nghiến răng quá chặt, động mạch trên cổ cũng giật giật, chứng minh rằng hắn đang chịu đựng nỗi đau cực lớn.
La Thiếu Hằng bị dáng vẻ này của hắn doạ sợ, đưa tay ôm đầu hắn vào ***g ngực mình, một tay vuốt sau lưng vỗ về hắn: "Đừng suy nghĩ nữa, chúng ta không đề cập tới cái này nữa được không Anh đừng khó chịu, em không chịu nổi anh như thế này."
Giọng của anh mang đầy yêu thương, bàn tay vuốt lưng Thẩm Mạc Thành còn có thể cảm giác được sự run rẩy, anh có thể tự mình chịu đựng sự đau khổ vì người yêu ra đi trong mười năm, nhưng không thể chịu nổi đối phương bị thương tổn dù là một chút.
Anh vừa vỗ nhẹ Thẩm Mạc Thành, vừa khẽ an ủi. Thẩm Mạc Thành tựa vào hõm vai anh, dưới sự vỗ về của anh, nỗi đau kia như thật sư tan đi được một chút, tuy không hoàn toàn, nhưng cũng nằm trong phạm vi có thể chịu đựng.
Hồi lâu, hắn ngồi dậy, ánh mắt đối diện với hai mắt của La Thiếu Hằng, sự lo lắng và căng thẳng trong đó có thể thấy rõ, khiến cho trong lòng hắn cảm thấy ấm áp, giơ tay lên xoa xoa mái tóc mềm mại của anh: "Đừng lo lắng, không sao."
La Thiếu Hằng bị hành động này làm cho sửng sốt, yên lặng nhìn hắn.
"Sao vậy" Thẩm Mạc Thành rụt tay lại.
"Anh… xoa thêm chút nữa." La Thiếu Hằng nói.
Thẩm Mạc Thành hơi nhướng mày, đưa tay đặt lên đỉnh đầu anh rồi lại xoa xoa, tóc chỗ đó rất mềm mại, cảm giác nó quét qua lòng bàn tay rất thoải mái, khiến hắn có chút quyến luyến không rời.
"Có nhớ cái gì không" La Thiếu Hằng mong chờ hỏi, "Lúc trước anh cũng thích xoa đầu em như vậy, giống hệt như lúc nãy."
"…" Thẩm Mạc Thành nhìn anh không nói gì, em nghĩ là công tắc trí nhớ sao Sờ một cái là có thể nhớ
Nhưng, anh vừa nói như vậy, Thẩm Mạc Thành chợt nhớ tới lần hai người gọi điện thoại trong đêm giao thừa.
Khi đó nghe La Thiếu Hằng cô đơn nói đã mười năm không về nhà đón giao thừa, tay phải của hắn làm một động tác theo bản năng, hôm nay nhớ lại, động tác đó với cái xoa đầu này có sự trùng khớp.
Nghiêm túc ngẫm lại, từ khi biết La Thiếu Hằng, hắn làm rất nhiều hành động theo bản năng, ví dụ như xoa đầu, lấy ví tiền, nhận đồ trên tay anh, những hành động này rất tự nhiên, cơ thể phản ứng nhanh hơn cả lý trí, giống như đã từng làm vô số lần.
Nghĩ tới đây, Thẩm Mạc Thành cảm thấy trong lòng mình đã có đáp án, nhưng còn cần nghiệm chứng.
"Được rồi, anh đừng suy nghĩ nữa, một lát lại khó chịu." Thấy hắn trầm tư, La Thiếu Hằng vội vàng ngăn cản, sợ hắn giống như lúc nãy, "Chúng ta không nói cái này nữa."
"Em không muốn tôi nhớ lại sao" Thẩm Mạc Thành hỏi, rõ ràng lúc ở Thuỵ Sĩ nghe mình nói không biết em ấy, em ấy còn suýt khóc.
"Đương nhiên là muốn." La Thiếu Hằng không hề chần chờ nói.
"Vậy em…"
"Nhưng em để ý sức khoẻ của anh hơn." La Thiếu Hằng cắt lời hắn, nắm bàn tay hơi lạnh của hắn, nghiêm túc nhìn hắn nói, "Tất cả mọi chuyện đều không quan trọng hơn anh nửa phần, không nhớ cũng không sao, anh chỉ cần nhớ rằng em thích anh, em yêu anh, em muốn ở bên anh mỗi ngày là được."
Lời thổ lộ này của anh vừa đột ngột vừa thẳng thắn, giống như mũi tên của thần tình ái Cupid bắn thẳng vào trong tim Thẩm Mạc Thành, xuyên qua trái tim hắn.
Thẩm Mạc Thành nhìn thẳng vào mắt anh, cảm thấy trái tim mình bị những lời này của anh bao phủ, tạo thành một thác nước không ngừng chảy, trên mặt nước còn nóng đến mức nổi bọt "ùng ục".
Ánh mắt của La Thiếu Hằng rất xinh đẹp, con ngươi đen bóng, mi mắt cong thành một vòng cung đẹp đẽ, hàng mi vừa dài vừa đen dày.
Khi em ấy nhìn chăm chú vào cậu, cậu sẽ cảm thấy cậu chính là cả thế giới của em ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!