Chương 24: (Vô Đề)

Thẩm Mạc Thành nhắm mắt lắc đầu, chờ cảm giác đau đớn như bị kim đâm trong đầu từ từ giảm đi, tiếp tục xem.

Hắn xem rất chậm, giống như muốn tìm kiếm một chút thứ gì đó thuộc về mình từ trong tấm ảnh, bất kể là ảnh chụp hai người hay một người, cho dù là tấm ảnh chụp căn phòng đơn giản, hắn cũng đưa mắt nhìn không ít thời gian.

Trong lúc hắn lật ảnh xem, La Thiếu Hằng ngồi yên bên cạnh hắn, vừa xem vừa nói cho hắn biết cảnh trong hình là ở đâu, chụp lúc nào.

Thẩm Mạc Thành lẳng lặng nghe, cầm quyển album xem từ đầu đến đuôi, cuối cùng dừng lại trên tấm hình cuối cùng của album.

Đó là tấm ảnh chụp ngày sinh nhật, La Thiếu Hằng đội nón sinh nhật trên đầu, cúi đầu cười nhẹ.

Trước mặt anh là chiếc bánh gato có đốt nến, ánh nến chiếu lên mặt anh, khiến cho gương mặt anh mang theo một tia ánh sáng vàng nhạt, nụ cười trên khoé môi anh rất dịu dàng, giống như đang ước nguyện điều gì đó tốt đẹp.

"Đây là sinh nhật mười chín tuổi của em." La Thiếu Hằng ngồi bên cạnh lên tiếng, trong giọng nói mang theo hoài niệm, "Thời gian trôi qua nhanh thật, bất tri bất giác mà đã qua mười một năm, anh còn nhớ lúc đó em ước gì không"

Ước gì

Thẩm Mạc Thành chăm chú suy nghĩ một hồi, lắc đầu: "Không biết."

La Thiếu Hằng nghe vậy nở nụ cười, "Đúng vậy, sao anh còn nhớ chứ."

Nụ cười của anh mang theo chút khổ sở, Thẩm Mạc Thành không muốn nhìn thấy anh cười như vậy, muốn an ủi anh, nhưng lại không thể nói lời nào, chỉ có thể tiếp tục im lặng nghe anh nói.

"Thật ra thì rất dễ đoán, người đang yêu chỉ muốn vĩnh viễn ở bên đối phương thôi, đương nhiên em cũng không ngoại lệ." La Thiếu Hằng bật cười thành tiếng, giọng nói từ từ nhẹ hơn, "Em đã từng nghĩ đây là nguyện vọng rất đơn giản, cũng từng nghĩ nguyện vọng này mãi mãi không thể thành hiện thực."

——Khi học đại học La Thiếu Hằng có một người yêu, đã mất mười năm trước vì tai nạn.

Lời Thẩm Vân nói vang lên bên tai, trong nháy mắt Thẩm Mạc Thành lập tức hiểu câu nói "mãi mãi không thể thành hiện thực" của La Thiếu Hằng là có ý gì.

Nếu thật sự như La Thiếu Hằng nói, người năm đó thật sự là mình, vậy lúc "chết" trong tai nạn xe, La Thiếu Hằng cố gắng thế nào mới sống được, em ấy nói chỉ cần ở bên mình, có đi đâu cũng không sợ, có phải nghĩ tới việc…

Nghĩ đến đây, tim Thẩm Mạc Thành siết lại, chợt ngẩng đầu nhìn La Thiếu Hằng, thấy anh thâm tình cô đơn nhìn tấm ảnh trong tay, trong mi mắt dày đậm đó là nỗi buồn không thể nào tan biến.

Dường như từ lần đầu tiên gặp mặt nhau, anh bị đau thương bao quanh, giống như nước trong một cái đầm yên lặng nhiều năm, hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ trong ảnh.

Dáng vẻ của La Thiếu Hằng ngày hôm đó nằm trên giường mắt đỏ hoe kéo tay hắn lại hiện lên, khiến trong lòng hắn dâng lên tình yêu thương không thể nào bỏ qua được.

Nhìn người có vẻ mặt suy sụp, Thẩm Mạc Thành hé miệng muốn nói gì đó, chợt nghe anh nói: "Thẩm Mạc Thành, đầu anh bị thương đúng không"

"…" Sắc mặt Thẩm Mạc Thành sầm lại, lời vừa ra đến khoé miệng lại bị nuốt vào, "Em có thể nói dễ nghe chút không"

Chú ý tới sắc mặt của hắn, La Thiếu Hằng sờ sờ mũi, ho nhẹ một tiếng, "Không thì tại sao ngay cả em anh cũng không nhớ."

Lời này của anh mang theo nỗi buồn không dễ phát hiện, có chút giống như oán trách, lại có chút khổ sở.

Rõ ràng còn chưa xác định người kia có phải là mình hay không, nhưng lúc này nhìn dáng vẻ của anh, trong lòng Thẩm Mạc Thành bỗng sinh ra cảm giác áy náy, câu xin lỗi suýt chút nữa bật thốt ra khỏi miệng.

Hắn nhắm chặt hai mắt lại, cố gắng nhớ, vẫn không nhớ nổi chuyện về La Thiếu Hằng, cảm thấy trong lòng trống rỗng vắng vẻ, muốn nắm bắt gì đó, nhưng lại không có gì.

… Vẫn không có ấn tượng.

La Thiếu Hằng đưa tay xoa lên mi tâm nhíu chặt của hắn, cẩn thận vuốt ve nếp gấp đó giúp hắn: "Không nhớ nổi đúng không Không cần quá miễn cưỡng, thật ra lúc em mới quen anh, tình hình của anh còn kém hơn bây giờ, ngoại trừ tên mình ra, anh không nhớ chuyện gì cả."

Thẩm Mạc Thành nghe anh nói liền ngạc nhiên, mở mắt ra nhìn anh: "Em nói gì"

Hắn hoàn toàn không nhớ là mình đã từng mất trí nhớ.

"Có phải anh còn chưa tin hay không" La Thiếu Hằng nghiêng đầu suy nghĩ một chút, đột nhiên đưa tay ra đặt lên vị trí ngang lưng Thẩm Mạc Thành, đè một cái, "Anh có cái bớt cỡ hai ngón tay ở đây phải không"

Thẩm Mạc Thành: "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!