Chương 23: (Vô Đề)

Thẩm Mạc Thành nói câu này không đầu không đuôi, nhưng trong nháy mắt La Thiếu Hằng hiểu ý của hắn.

Nếu Trần Trạm có thể điều tra thông tin của Thẩm Mạc Thành, vậy làm sao Thẩm Mạc Thành không điều tra chính anh, nhưng anh không ngờ Thẩm Mạc Thành lại nghĩ rằng anh xem hắn thành người khác.

Hai người một đứng một ngồi, Thẩm Mạc Thành hoàn toàn dùng dáng vẻ từ trên cao nhìn xuống, hắn mím chặt môi, trong mắt đè nén lửa giận sắp bộc phát.

Cảm giác đau đớn ở cằm khiến La Thiếu Hằng khẽ nhíu mày, "Anh buông ra trước…"

Anh còn chưa nói hết, trước mắt bị bóng tối bao trùm, ngay sau đó Thẩm Mạc Thành dùng miệng lấp kín môi anh.

La Thiếu Hằng bị Thẩm Mạc Thành đè xuống ghế salon, bàn tay bóp cằm anh chợt dùng sức, khiến anh hơi hé miệng, đầu lưỡi của Thẩm Mạc Thành không chút kiêng kị đâm vào trong.

Không giống với nụ hôn khẽ tối qua của La Thiếu Hằng, Thẩm Mạc Thành hôn rất mãnh liệt, đầu lưỡi khuấy động trong khoang miệng anh, hai ngón tay bóp hai bên miệng anh, khiến anh không thể nào từ chối, chỉ có thể ngoan ngoãn hé miệng chấp nhận.

Đây là một nụ hôn không chút dịu dàng, mang theo cơn giận cuồng phong bão táp, công thành chiếm đất trong miệng anh.

La Thiếu Hằng trợn to hai mắt, trong miệng phát ra tiếng ưm ưm, bởi vì Thẩm Mạc Thành quá thô bạo nên anh cảm thấy môi mình vừa tê dại vừa đau đớn, anh đưa tay định đẩy Thẩm Mạc Thành ra, tay dừng lại trong không trung vài giây, cuối cùng vẫn không nỡ, chuyển thành ôm lưng hắn.

Anh khát khao người này quá lâu, mười năm này, anh như một cái miệng giếng, theo dòng chảy của thời gian, lượng nước trong cơ thể dần dần bị rút sạch, trong lòng khô cạn, vô vọng, chỉ có người trước mắt này mới có thể làm anh sống lại.

Cảm giác được bàn tay sau lưng mình, Thẩm Mạc Thành dừng động tác lại, trong lòng như bị vật gì đó cào một cái, hắn thả nhẹ sức lực nắm cằm La Thiếu Hằng, nụ hôn vốn thô bạo cũng từ từ trở nên dịu dàng.

Nụ hôn này kéo dài rất lâu, cả hai người đều không nỡ tách ra, mãi đến khi hai bên đều thở hổn hển mới kéo ra khoảng cách.

Thẩm Mạc Thành kéo bàn tay đang đặt trên lưng mình của La Thiếu Hằng lên đặt trên đầu anh, một tay chống bên cạnh mặt anh, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt anh.

Ánh mắt La Thiếu Hằng có chút mơ màng, khoé mắt ửng đỏ do động tình, làn da rắng nõn làm nổi bật đôi môi bị chà đạp đỏ thắm.

Ánh mắt anh mang theo hơi nước, ngơ ngẩn nhìn Thẩm Mạc Thành, âm thanh nỉ non gọi: "… Mạc Thành."

——Mạc Thành.

——Thẩm Mạc Thành.

Lúc trước Thẩm Mạc Thành cho rằng cái tên này là đang gọi mình, mỗi lần La Thiếu Hằng mang theo quyến luyến gọi mình, trong lòng hắn luôn có cảm giác thoả mãn, nhưng bây giờ, nghe La Thiếu Hằng gọi cái tên này từ miệng anh, cả người hắn đều khó chịu.

Không được, không cho phép em nhìn tôi thành người khác.

"Lúc tên đó hôn em, em cũng gọi tên kẻ đó như vậy sao" Thẩm Mạc Thành đưa tay xoa xoa môi dưới của La Thiếu Hằng, ngón cái đè lên, cảm giác mềm mại ở đó khiến hắn sinh ra dục vọng, con người dần dần sâu hơn.

Vừa nghĩ tới La Thiếu Hằng cũng từng nằm dưới thân người khác như thế này, dùng ánh mắt không chút phòng bị này nhìn người khác, người đó cũng hôn La Thiếu Hằng như hắn, thậm chí còn làm nhiều thứ hơn, trong lòng hắn như có ma, muốn xoá hết tất dấu vết người khác đã từng để lại, khiến cho người trước mắt chỉ thuộc về mình.

Ôm lấy em ấy, chiếm giữ em ấy, để em ấy không nhớ bất kì ai ngoại trừ mình.

Ma chướng trong lòng kích động, bành trướng từng chút một, đến khi gần như hắn không khống chế mình được nữa, hắn gắng gượng đè nén ham muốn trong lòng, buông ra hai tay đang áp chế La Thiếu Hằng, lạnh lùng xoay người bỏ đi.

Hắn mới đi một bước đã bị La Thiếu Hằng kéo tay lại, quay đầu lại liền thấy La Thiếu Hằng chống một tay, nhìn hắn nói: "Anh điều tra em"

Ánh mắt La Thiếu Hằng trở nên rất bình tĩnh, sương mù trên khoé mắt vì nụ hôn dần tan đi, mặt anh điềm tĩnh, không hề bối rối khi bị vạch trần, giống như không hề để ý chuyện mình xem Thẩm Mạc Thành là thế thân của người khác bị bại lộ, điều này khiến cho cơn giận của Thẩm Mạc Thành càng lớn hơn.

Người này hùng hồn đến mức này sao

Nhìn sắc mặt ngày càng kém của Thẩm Mạc Thành, La Thiếu Hằng không những không thất vọng vì bị hiểu lầm, mà ngược lại trong lòng còn có cảm giác vui sướng dâng tràn.

Thẩm Mạc Thành phản ứng như thế có phải đại biểu rằng hắn dù không nhớ quá khứ, nhưng vẫn để ý chuyện của anh như trước hay không Nên mới ăn giấm chua của chính bản thân mình năm đó.

Nghĩ đến đây, anh không khỏi mỉm cười, ***g ngực rung động, suýt nữa ôm Thẩm Mạc Thành hoan hô.

Với phản ứng của anh, Thẩm Mạc Thành lạnh mặt: "Em cười gì"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!