Chương 22: (Vô Đề)

——Tôi là Hà Thư Ngữ, là vị hôn thê của Thẩm Mạc Thành.

Sau khi Hà Thư Ngữ nói ra lời này, trong phòng chìm vào bầu không khí yên lặng đáng sợ.

Bên trong có mở lò sưởi, nhưng trong nháy mắt, La Thiếu Hằng cảm giác như mình bị bỏ vào trong hầm băng, bị cái lạnh thấu xương bao phủ.

Nếu là trước đây, anh căn bản sẽ không để ý những lời này, nhưng bây giờ lại khác, bọn họ cách biệt mười năm, mười năm này có thể thay đổi rất nhiều chuyện, Thẩm Mạc Thành không còn nhớ anh, những ký ức tốt đẹp ấy vỡ tan như bọt nước, anh không chắc những năm gần đây bên cạnh Thẩm Mạc Thành có những người khác hay không.

Cố gắng đè nén đau khổ trong lòng, La Thiếu Hằng vẫn cố giữ lại phong độ cuối cùng, giữ nụ cười trên mặt, không ngờ rằng nụ cười này tốn hết một nửa sức lực của anh.

Tuy anh cố giữ tỉnh táo, nhưng gương mặt đột nhiên trắng bệch và ánh mắt khiếp sợ vẫn quá rõ ràng, Hà Thư Ngữ vốn muốn thức tỉnh Thẩm Mạc Thành, không ngờ anh lại phản ứng lớn như vậy.

Nhìn sắc mặt tái nhợt của La Thiếu Hằng, cô cảm thấy thật kỳ lạ, quay đầu nhìn Thẩm Mạc Thành: "Em làm phiền các anh sao"

Thẩm Mạc Thành chậm rãi lên tiếng: "Nếu biết, cô còn ở đây làm gì"

"Gần đây anh bận như vậy, hẹn nhau không bằng tình cờ gặp mặt, bữa này em mời, đúng lúc cùng ăn một bữa cơm trưa."

Hà Thư Ngữ nói rồi kéo cái ghế ra định ngồi xuống bên cạnh hắn, Thẩm Mạc Thành đặt cái tách trên tay lên bàn, sức lực không nặng không nhẹ, đồ sứ và mặt bàn thuỷ tinh va chạm vào nhau phát ra tiếng "cạch", khiến cho cô dừng động tác của mình lại, cúi đầu đối diện với ánh mắt của Thẩm Mạc Thành, sự lạnh nhạt trong đó khiến cho cô giật mình, ghế đã kéo ra, nhưng không dám ngồi xuống.

"Gia giáo của Hà gia đã thấp hèn đến mức để cho con gái mình tự ý kéo ghế ngồi sao" giọng của Thẩm Mạc Thành vẫn nhàn nhạt, nhưng ẩn ý trong lời nói lại giống như một mũi dao sắc bén.

Những lời này thật sự không dễ nghe, ngược lại với thái độ lạnh nhạt từ trước tới nay của Thẩm Mạc Thành, Hà Thư Ngữ có ý muốn được gả vào Thẩm gia, vì ngại mặt mũi của Hà gia bọn họ nên không ai dám nói nhiều trước mặt cô, bây giờ Thẩm Mạc Thành không nể tình trước mặt người ngoài như vậy khiến mặt cô hơi biến sắc: "Thẩm Mạc Thành, anh có ý gì"

Thẩm Mạc Thành không nói gì, ý tứ lúc nãy đã nói rất rõ ràng.

Ngón tay đặt trên lưng ghế của Hà Thư Ngữ cắm vào trong lớp da ghế, nghiến răng nói: "Thẩm Mạc Thành anh đừng quá kiêu ngạo, anh thật sự cho rằng Hà gia bọn tôi cần quan hệ thông gia với Thẩm gia anh sao Nếu không phải Giang lão gia…"

"Không hề." Thẩm Mạc Thành cắt lời cô, lạnh nhạt nhìn cô, "Nếu Hà gia muốn quan hệ thông gia, vậy Lương gia của Hoành Vận cũng là một sự lựa chọn tốt."

Hắn không nói rõ ràng, nhưng cũng đủ để khiến cho Hà Thư Ngữ cả kinh trong lòng, suýt chút nữa cho rằng hắn biết cái gì đó, giả vờ bình tĩnh nói: "Anh có ý gì"

"Lời nên nói đã nói." Thẩm Mạc Thành bưng ấm trà bên cạnh lên rót thêm một tách trà cho La Thiếu Hằng, sau đó đặt ấm trà sang một bên, "Ra ngoài."

Hai chữ này khác biệt với thái độ lạnh nhạt khi nãy, mang theo sự lạnh nhạt và cứng rắn rõ ràng, khiến cho Hà Thư Ngữ không dám nói thêm câu nào, hít thở mấy lần mới đè nén được lửa giận trong lòng, xoay người ra khỏi phòng.

Trong phòng chỉ còn lại hai người họ, La Thiếu Hằng hơi khàn giọng nói: "Như vậy có sao không Dù gì cô ấy cũng là…"

Ba chữ còn lại bị chặn trong miệng, có làm thế nào cũng không nói nên lời, anh khẽ cúi đầu, cầm chặt tách trà nóng mà Thẩm Mạc Thành rót cho mình, muốn sưởi ấm hai bàn tay đang run của mình, nhưng không hề có chút tác dụng nào, mười ngón tay cứng ngắc như không phải của mình, ngay cả nhúc nhích cũng khó khăn.

Từ góc nhìn của Thẩm Mạc Thành, chỉ có thể nhìn thấy nửa khuôn mặt và chóp mũi thẳng tắp của anh, nhưng không cần nhìn hắn cũng có thể đoán vẻ mặt lúa này của La Thiếu Hằng, có lẽ giống như lúc trước ở Thuỵ Sĩ, đau khổ nhưng cố gắng đè nén.

Trong phòng yên lặng, hồi lâu, Thẩm Mạc Thành mở miệng: "Tôi và cô ấy không có quan hệ gì."

"Hửm" La Thiếu Hằng ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn hắn.

"Tôi và Hà Thư Ngữ không có quan hệ gì, nên em không cần lo lắng." Thẩm Mạc Thành lặp lại lần nữa, thấy anh vẫn còn ngẩn ngơ nhìn mình với vẻ mặt kinh ngạc, không nhịn được khẽ mỉm cười, giọng nói mang theo chút mềm mại mà ngay cả chính hắn cũng không nhận ra, "Đã lớn như thế mà còn khóc nhè"

Anh từng nghĩ rằng mình rơi xuống địa ngục, vậy mà người đàn ông này chỉ dùng một câu nói thôi đã kéo anh ra ngoài.

Một nụ cười đơn giản khiến cho mũi anh cay cay, Thẩm Mạc Thành, đã bao lâu rồi em không thấy anh cười.

"Ai khóc." La Thiếu Hằng đưa tay xoa xoa mũi mình, mượn cơ hội đè nén cảm giác chua xót, nhưng không chú ý ngay cả giọng nói của mình cũng thay đổi, lời phản bác này vốn không có sức thuyết phục.

Thẩm Mạc Thành không lật tẩy anh, chỉ lẳng lặng nhìn anh nâng tách trà lên uống, giấu đi sự thất lễ của mình, trên mặt còn hơi , cả người mềm mại đến mức không thể tưởng tượng.

Ánh mắt Thẩm Mạc Thành từ từ dời xuống, dừng lại trên bàn tay cầm tách trà của anh, kể từ lần đầu tiên gặp nhau ở Thuỵ Sĩ, hắn phát hiện rằng ngón tay của La Thiếu Hằng rất đẹp, bây giờ đang cầm chiếc tách màu xanh lại càng tôn lên năm ngón tay trắng nõn thon dài của anh, vì da quá trắng nên trên mu bàn tay có gân xanh nhàn nhạt, nhưng lại không mảnh mai như con gái, mà có cảm giác cứng cỏi như một loại trúc xanh.

Nhớ lại lúc nãy đi mua hoạ cụ với La Thiếu Hằng, hắn đột nhiên rất muốn nhìn thấy dáng vẻ bay lượn của đôi tay này khi vẽ tranh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!