Thấy tâm trạng La Thiếu Hằng không tốt lắm, Thẩm Mạc Thành cho là hôm nay mới đến nên hơi mệt, ăn cơm xong liền lái xe về thẳng nhà, sau đó dẫn anh đi xung quanh để làm quen một chút.
Thẩm Mạc Thành không thích có người làm phiền, nếu không phải vì công việc thì bình thường trong nhà ngoại trừ hắn, chỉ có má Vương chuẩn bị ba bữa mỗi ngày và bác gái đến vệ sinh mỗi tuần một lần.
Nhà của hắn là kiểu căn hộ Penthouse(1), vì diện tích quá lớn nên có vẻ khá trống trải, sau khi đi một vòng đột nhiên La Thiếu Hằng cảm thấy rất nhớ căn nhà hai phòng ngủ một phòng khách mà bọn họ ở, chỗ đó tuy nhỏ, nhưng có cảm giác gọi là nhà.
"Đây là thẻ vào tiểu khu và chìa khoá lầu một, cậu cần gì thì có thể tìm Thẩm Vân." Thẩm Mạc Thành lấy thẻ vào cửa và chìa khoá từ trong ngăn kéo dưới tủ tivi ra đưa cho anh.
La Thiếu Hằng nhận lấy, ngón tay vuốt nhẹ lên đường răng cưa trên chìa khoá, ngẩng đầu hỏi: "Không thể tìm anh sao"
Thẩm Mạc Thành nhìn thẳng vào mắt anh, thu hết tất cả chờ mong trong đáy mắt anh vào mắt mình, không nói đúng cũng chẳng nói sai.
La Thiếu Hằng cũng không gấp gáp, chỉ đứng như vậy, khoé miệng mang theo ý cười nhàn nhạt, chờ hắn trả lời.
Ánh mắt Thẩm Mạc Thành dừng lại trên nụ cười của anh, nụ cười dịu dàng như vậy khiến hắn không muốn từ chối: "Có thể."
Có được câu trả lời như mong muốn, khoé miệng La Thiếu Hằng cong lên, tiến lên hai bước, đưa tay khoác lên vai Thẩm Mạc Thành, hơi nhón chân hôn lên môi hắn.
Thời gian anh hôn hắn rất ngắn, chỉ khẽ chạm một cái rồi lui ra, ngón tay xỏ vào chìa khoá quay vài vòng mới cầm trong tay, nói với Thẩm Mạc Thành: "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon." Sắc mặt của Thẩm Mạc Thành vẫn không thay đổi, hắn gật đầu, nhìn anh lên lầu mở cửa vào phòng.
Đưa tay sờ môi mình, Thẩm Mạc Thành phát hiện trong giây phút La Thiếu Hằng hôn mình, trái tim của hắn lại đập nhanh hơn bình thường mấy phần.
Hắn nhìn về phía cửa phòng của La Thiếu Hằng, thật sự có chút không hiểu, vì sao rõ ràng là mới gặp hai lần, nhưng anh lại làm những chuyện này tự nhiên như vậy, giống như đã từng làm vô số lần, còn chính bản thân hắn không thích quá gần gũi với người khác, bây giờ lại không cảm thấy chán ghét với sự chủ động vô cùng thân thiết của La Thiếu Hằng.
Hắn cảm thấy ngạc nhiên với sự khác thường của mình, nhưng cũng không thể nào truy xét, mà dù sao mình cũng sẵn lòng nên cứ tuỳ ý cậu ấy.
Vừa nghĩ như thế, hắn không còn xoắn xuýt nữa, tắt đèn lầu một, lúc đi ngang qua cửa phòng La Thiếu Hằng, qua khe cửa hắn nhìn thấy cái người lúc nãy mới điềm tĩnh nhã nhặn bây giờ lại đang nằm lăn lộn trên giường.
Cái này thật tương phản… khoé môi Thẩm Mạc Thành khẽ nhếch, đưa tay đóng cửa giúp anh, trở về phòng mình.
La Thiếu Hằng vốn đang đắm chìm trong niềm vui sướng khi hôn Thẩm Mạc Thành, về đến phòng liền không nhịn được lăn lộn mấy vòng trên giường, lúc càng lăn càng phấn khích thì nghe "cạch" một tiếng, anh quay lại nhìn cánh cửa bị khoá, lập tức ngồi thẳng lưng trên giường.
"…" Hình như đắc ý hơi quá rồi (,,.,,)
Ngày hôm sau, Thẩm Mạc Thành thức dậy, lúc hắn đi trên hành lang tầng hai chợt nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ dưới lầu, hắn đi tới bên cạnh nhìn xuống, nhìn thấy La Thiếu Hằng ở trong bếp trò chuyện với má Vương, tay còn lột giúp cái gì đó.
"A Thành khá bận, ngoại trừ bữa sáng, phần lớn thời gian thì đến cuối tuần tôi mới sang đây nấu cơm." Má Vương vừa cắt khoai tây sợi vừa nói chuyện với La Thiếu Hằng, trước đây ở Thẩm gia bà chăm sóc cho mẹ của Thẩm Mạc Thành, sau khi cha mẹ Thẩm Mạc Thành gặp chuyện không may thì bà về quê, sau đó Thẩm Mạc Thành xảy ra chuyện bà lại quay về chăm sóc hắn.
"Vậy bình thường anh ấy ăn gì" La Thiếu Hằng hỏi.
"Đi tiệc xã giao hoặc về nhà chính bên kia với ông cụ." Má Vương cắt khoai tây sợi xong để sang một bên.
"Thẩm Mạc Thành thích ăn gì ạ" La Thiếu Hằng đưa ớt chuông mình đã rửa xong cho bà, muốn biết bây giờ khẩu vị của Thẩm Mạc Thành có thay đổi hay không.
"Ăn khá thanh đạm, thân thể cậu ấy không tốt lắm, mùi vị quá mặn cũng ăn không nổi." Má Vương bỏ ớt chuông đã cắt và khoai tây sợi vào cùng với nhau, rồi đi rửa hành thái.
"Thân thể anh ấy thế nào" La Thiếu Hằng nghe xong vội hỏi.
"Không có gì, là một ít bệnh cũ thôi." Má Vương cười cười không nói nhiều về vấn đề này, hiển nhiên cũng rất đề phòng.
Bà cất nguyên liệu, đặt nồi lên bếp nói: "Để chuẩn bị nồi một chút, cậu mau ra ngoài đi, đừng để dính khói."
La Thiếu Hằng thấy bà không muốn nói nhiều, lại không có chỗ để mình giúp một tay nên định ra ngoài gọi Thẩm Mạc Thành dậy, vừa mới đến phòng khách liền thấy hắn tựa trên lan can lầu hai, đang cúi đầu nhìn mình.
Hai người một trên một dưới, La Thiếu Hằng ngẩng đầu, vẫy tay với hắn: "Sớm."
"Sớm." Thẩm Mạc Thành đáp lại, chậm rãi đi xuống lầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!