Thẩm Mạc Thành đi tới trước mặt, thấy La Thiếu Hằng vẫn còn nhìn hắn liền hỏi: "Nhìn cái gì"
"Nhìn anh." La Thiếu Hằng hồi thần, dịu dàng vui vẻ.
Từ "Kiss you" đến "Miss you", tất cả đều chẳng là gì so với câu này, so với vẻ mặt táo bón của Thẩm Vân, Thẩm Mạc Thành chỉ mặt lạnh gật đầu một cái, lấy dù trong tay Thẩm Vân, một tay ôm lấy vai La Thiếu Hằng: "Đi thôi."
"Được." La Thiếu Hằng cùng chen dưới một tán ô với hắn, đi đến phía xe.
Dù trong tay La Thiếu Hằng tự nhiên nghiêng qua phía La Thiếu Hằng hơn phân nửa, La Thiếu Hằng phát hiện rồi lại dùng tay đẩy về phía hắn.
"Dù lớn như vậy, hai người thật sự không cần làm thế." Thẩm Vân phía sau lén liếc mắt, cảm giác mình không nên đi theo, thổ tào một câu rồi tuân lệnh kéo hành lý, mở một cái dù khác ra đi theo.
Trở lại chỗ ở của Thẩm Mạc Thành, Thẩm Vân xách hành lý của La Thiếu Hằng lên khách phòng tầng hai, đối với chuyện boss để cho La Thiếu Hằng ở trên tầng hai, cậu rất ngạc nhiên, dù sao lầu hai ngoại trừ bác gái làm vệ sinh đến quét dọn định kỳ ra thì nếu không có sự cho phép của boss, những người khác đều bị cấm bước vào, nhưng với La Thiếu Hằng, boss không hề suy nghĩ liền để cho anh lên ở thẳng trong khách phòng tầng hai, quyết định này khiến cho hắn không thể bình tĩnh.
Lần sau Hà tiểu thư đến đây, có lẽ sẽ trở mặt Chỉ tưởng tượng ra màn này thôi cũng thấy không gì thoải mái bằng.
Cậu đặt hành lý xuống, quay đầu lại nhìn thấy La Thiếu Hằng đang ngắm nhìn căn phòng, đi tới hỏi: "La tiên sinh, đây là phòng của ngài, có gì cần mua thêm ngài cứ nói với tôi."
La Thiếu Hằng thu ánh mắt lại, "Tạm thời không có, làm phiền cậu."
"Không hề, xin La tiên sinh đừng nói vậy." Thẩm Vân vội vàng nói, đây là bổn phận của cậu.
"Cứ gọi tên tôi là được rồi." La Thiếu Hằng cảm thấy cứ gọi tiên sinh mãi thì rất kỳ quái.
"Cái này…" Thẩm Vân chần chờ, "Vậy tôi gọi ngài là La thiếu."
"Tuỳ cậu." La Thiếu Hằng cười nói, nhớ lại lúc nãy vừa tới dưới lầu thì Thẩm Mạc Thành nhận được điện thoại phải đi ngay vào thư phòng liền hỏi, "Thẩm Mạc Thành bận lắm đúng không Tôi nghe Thẩm Du nói lúc trước các người có việc gấp mới tạm về nước."
"Gần đây tương đối bận." Thẩm Vân liếc nhìn cánh cửa, cố tình tiết lộ, "Mấy ngày rồi boss không nghỉ ngơi cho thật tốt."
Lần trước ở Thuỵ Sĩ, La Thiếu Hằng có dò hỏi chuyện của Thẩm Mạc Thành thế nào Thẩm Vân cũng ngậm miệng không nói, bây giờ cậu lại chủ động nhắc nhở khiến La Thiếu Hằng có chút bất ngờ, nhưng vẫn không hỏi nhiều, chỉ gật đầu nói đã biết.
Thật ra cách nghĩ của Thẩm Vân rất đơn giản, tuy không rõ lắm quan hệ bây giờ của hai người là gì, nhưng ít ra đối với boss thì La Thiếu Hằng không giống những người khác, có lẽ La Thiếu Hằng có thể nhắc nhở boss chú ý thân thể một chút, dù sao tai nạn năm đó cũng để lại không ít di chứng.
Thẩm Vân cũng chỉ nói chút rồi ngưng, thấy anh đã hiểu liền nói: "Vậy tôi xuống trước, La thiếu cần gì cứ gọi cho tôi."
"Được." La Thiếu Hằng tiễn cậu ra khỏi phòng rồi quay vào trong sắp xếp đồ đạc của mình.
Rương hành lý anh mang tới rất lớn, bên trong có hai tầng, một tầng là quần áo, một tầng là bảo bối anh đã cất giữ nhiều năm, đều là những thứ có liên quan đến Thẩm Mạc Thành.
Anh lấy khung ảnh, DVD, tấm gỗ nhỏ, tranh kí hoạ ra, cẩn thận cất chúng nó vào trong ngăn kéo bên giường, sau đó đặt quần áo vào trong tủ quần áo.
Lúc Thẩm Mạc Thành tới thấy anh đang xếp quần áo, gõ cửa một cái, đi tới: "Cần giúp một tay không"
Lúc hỏi xong chính hắn cũng sửng sốt, cảm thấy kì quái khi mình hỏi một cách tự nhiên như vậy, trong ấn tượng hắn chưa từng đối với ai như vậy, ngược lại La Thiếu Hằng không bất ngờ bao nhiêu, khoát tay nói: "Không cần, em xong rồi."
Thẩm Mạc Thành gật đầu, đứng bên cạnh anh.
Vì sắp xếp đồ đạc nên La Thiếu Hằng mở áo lông trên người ra, cái áo lông này mặc trên người làm tăng kích cỡ, Tết ở nhà mấy ngày khiến anh hơi mập hơn một chút, nhưng dáng người vẫn còn gầy như cũ, anh khom lưng ngồi xổm, dù đã mặc áo lông trên người cũng có thể thấy sống lưng của anh nhô ra một độ cong.
Thẩm Mạc Thành nhìn lưng anh, đột nhiên muốn đưa tay lên vuốt ve nó.
Khi hắn đưa tay tới, đúng lúc La Thiếu Hằng sắp xếp xong, ngẩng đầu nhìn tay hắn: "Sao vậy"
Anh vừa mới nói xong, tay của Thẩm Mạc Thành lại đè lên trán anh, vuốt tóc trên trán của anh lên, che tay lên trán.
"Hạ sốt rồi." La Thiếu Hằng cười nói, nhưng vẫn không nhúc nhích.
"Ừ." Thẩm Mạc Thành thu tay về, kéo anh lên, "Đi ăn cơm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!