Chương 18: (Vô Đề)

La Thiếu Hằng gửi tin nhắn xong đợi một hồi vẫn không nhận được tin trả lời, ngoài ban công có hơi lạnh, anh uống hết sữa trong ly rồi xoay người vào trong nhà, mới vừa đi được hai bước thì điện thoại trên tay vang lên.

——Thẩm Mạc Thành.

Cái tên trên màn hình khiến bước chân anh khựng lại, tim anh nhảy "thình thịch ——" một cách điên cuồng, đây là lần đầu tiên trong nhiều năm nay anh nhìn thấy ba chữ Thẩm Mạc Thành ở cuộc gọi đến trên di động, không tính lúc trước ở Thuỵ Sĩ, vì lúc đó anh chưa có số của Thẩm Mạc Thành.

Chỉ là một cú điện thoại thôi mà đã có sức hấp dẫn lớn như vậy, đúng là cảm giác như pháo hoa bên ngoài cũng đã nổ tung đến trong lòng mình.

La Thiếu Hằng cong khoé miệng, nắm tay lại để cạnh môi ho nhẹ một tiếng, ổn định tâm trạng của mình mới nghe điện thoại: "Alô."

"Vẫn chưa ngủ sao" Thẩm Mạc Thành hỏi.

"Vẫn chưa." La Thiếu Hằng cười nói, "Đang đợi điện thoại của anh."

"Hửm" Thẩm Mạc Thành khẽ nhướng mày: "Cậu biết tôi sẽ gọi cho cậu"

"Không biết." La Thiếu Hằng quay lại ban công, dựa lưng vào lan can, "Nhưng em nguyện ý chờ, anh không gọi cũng không sao, mà sự thật đã chứng minh là em chờ được."

Giọng của anh mang theo sự vui vẻ, xuyên qua điện thoại lây cho Thẩm Mạc Thành, khiến tâm trạng vốn nặng nề của Thẩm Mạc Thành từ từ trở nên tốt hơn rất nhiều, ngồi xuống xích đu bên cạnh: "Năm mới vui vẻ."

"Năm mới vui vẻ." La Thiếu Hằng hỏi, "Sao đã trễ như vậy rồi mà anh chưa ngủ Cũng đón giao thừa sao"

Ngón tay đang gõ vào tay vịn ngừng lại, Thẩm Mạc Thành nhớ lại đủ loại chuyện ngoài công ty hôm nay, trong lòng lại có hơi khó chịu.

Đương gia hiện tại của Thẩm gia là hắn, ông nội tuổi tác đã cao, sau khi bà nội qua đời thì tinh thần vẫn không tốt lắm, mấy năm gần đây bị mắc chứng hay quên của người già, sau đó thì trí nhớ cũng hỗn loạn, có khi ngay cả người ở bên cạnh cũng không nhớ rõ, quanh năm cứ ở trong hậu viện, bên cạnh ngoại trừ có lão quản gia ra thì ai đến gần ông cũng không thích, tính tình ngày càng giống một đứa trẻ.

Thế hệ của cha mẹ Thẩm Mạc Thành có bốn anh chị em, cha mẹ hắn năm xưa chết vì gặp tai nạn, cô thì gả ra nước ngoài, khó lắm mới gặp nhau một lần, chú ba định cư ở Thuỵ Sĩ, chủ nhà ngoại trừ ông cụ thì chỉ có hắn và chú tư.

Ngày thường hắn đều ở căn hộ bên này, thỉnh thoảng mới về nhà thăm ông nội, nhưng có thể vào nhà hay không cũng là một vấn đề, còn Thẩm Khâu Hùng cứ giương mắt hổ dòm ngó chủ quyền của Thẩm gia như sài lang, có thể cùng nhau ngồi xuống ăn một bữa cơm tất niên cũng đã là các hoài tâm tư, âm thầm tranh giành, làm sao có thể đón giao thừa.

Mấy năm nay sau khi ăn cơm với ông nội ở nhà xong hắn đều đến Giang gia một chuyến, đây là yêu cầu của ông ngoại.

Mặc dù không rõ những chuyện xảy ra sau tai nạn năm đó, nhưng hắn biết mình có thể bình an tỉnh lại là đã làm phiền ông ngoại, nên dù hắn không có kiên nhẫn với những buổi tụ họp tiệc tùng thì hắn vẫn đi.

Ông ngoại có ý muốn để hắn nhúng tay vào chuyện làm ăn của Giang gia, tuy hắn không để ý những thứ đó, nhưng vẫn không làm ảnh hưởng gì đến lòng ghen ghét của những người khác trong Giang gia đối với hắn, gặp mặt giống như là một cuộc đàm phán, chỉ thêm một phút thôi cũng khiến hắn cảm thấy buồn bực.

Từ sau khi cha mẹ đi, hắn chưa từng có một cái Tết đúng nghĩa.

"Anh sao vậy" Không thấy hắn trả lời, La Thiếu Hằng hỏi.

"Không có gì." Thẩm Mạc Thành tiện tay kéo tấm thảm bên cạnh đắp lên người, "Còn cậu Đón giao thừa luôn sao"

"Ừm!" Nói đến đây, giọng của La Thiếu Hằng trong trẻo hơn rất nhiều, "Vừa mới xong không lâu, anh có nghe tiếng pháo hoa không Bùm——"

"Nghe." Bên tai Thẩm Mạc Thành ngoại trừ giọng của La Thiếu Hằng còn có tiếng pháo hoa, "Cậu vui lắm sao"

"Đúng vậy," La Thiếu Hằng nói rồi dừng một chút, giọng nói khẽ thay đổi, "Em đã mười năm không đón giao thừa với cha mẹ rồi."

"Vì sao"

"Bởi vì em đã tổn thương con tim họ." La Thiếu Hằng xoay người nhìn pháo hoa trên bầu trời, ánh mắt cô đơn.

Nghe anh nói, tay Thẩm Mạc Thành vô thức động đậy, nhưng lại sờ vào không trung, hắn nhìn lòng bàn tay mình, lúc nãy trong nháy mắt hắn có làm một động tác theo bản năng, nhưng trong tay trống rỗng, hắn cũng không biết vì sao.

"Về thì tốt." Thẩm Mạc Thành an ủi.

"Ừm." La Thiếu Hằng khẽ đáp, dời trọng tâm câu chuyện, "Hôm nay bên chỗ anh có ăn sủi cảo không"

Ăn sủi cảo Thẩm Mạc Thành suy nghĩ một chút, hôm nay hắn không để ý mình ăn cái gì cả, chỉ tuỳ ý lấy lệ cho qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!