"Xoẹt——"
Tiếng ngòi bút đâm thủng mảnh giấy vang lên trong phòng họp, âm thanh tuy nhỏ nhưng lại tạo ra gợn sóng trong phòng họp yên tĩnh, giám đốc của các ngành đang ngồi đều thấp thỏm cúi đầu xuống xem tài liệu trong tay, giả vờ không nghe thấy gì, một giám đốc đang đứng báo cáo càng chảy mồ hôi đầm đìa, cho là báo cáo của mình xảy ra vấn đề.
Thẩm Mạc Thành nhìn chỗ bị mình đâm thủng trên giấy, không thèm để ý ngẩng đầu liếc nhìn những người ở đây, sau đó bình tĩnh thu bút lại, gật đầu với người đứng đối diện, người kia thầm thở phào nhẹ nhõm rồi ngồi xuống, những người khác vẫn căng thẳng như trước, rất sợ tiếp theo sẽ gọi đến mình.
Nhưng bọn họ quá nhạy cảm, tâm tư của Thẩm Mạc Thành vốn không để trên người bọn họ. Hắn hơi nghiêng tai nghe Bluetooth truyền tới tiếng của La Thiếu Hằng: "Sao anh không nói gì Bị em doạ sao Vậy em uyển chuyển hơn một chút là được, em muốn trò chuyện với anh."
Cũng không cảm thấy uyển chuyển hơn.
Trong lòng Thẩm Mạc Thành nghĩ thế, nhưng tâm trạng vốn hơi tức giận của hắn lại bị những lời này làm cho bình ổn lại, hắn đóng tài liệu trong tay lại đưa cho Thẩm Vân bên cạnh, giơ tay lên ra hiệu tan họp, đứng dậy ra khỏi phòng họp.
Nhìn hắn đi ra ngoài, tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên tràn đầy cảm kích với cuộc gọi đến bất ngờ của người không biết tên.
Thẩm Mạc Thành cầm điện thoại về phòng làm việc của mình, dọc đường đi không nói gì, La Thiếu Hằng nói mấy câu không được đáp lại, chần chờ một chút, thăm dò hỏi: "Có phải anh đang bận hay không Nếu không thì anh cứ làm việc trước, em cúp…"
"Không bận." Lúc này Thẩm Mạc Thành mới chậm rãi nói, tựa lưng vào ghế, giơ tay lên ra hiệu với Thẩm Vân mới vào, Thẩm Vân gật đầu rời đi.
Nghe thấy câu trả lời, La Thiếu Hằng thở phào nhẹ nhõm, dựa vào ghế ngồi, tư thế thả lỏng: "Lúc nãy anh đang làm gì"
"Họp." Thẩm Mạc Thành lời ít ý nhiều.
"Hả" La Thiếu Hằng bật dậy khỏi chỗ ngồi, "Em làm phiền anh sao Xin lỗi…"
"Đừng nói xin lỗi." Thẩm Mạc Thành cắt lời anh, hắn phát hiện mình không thích nghe La Thiếu Hằng nói hai chữ này, "Kết thúc rồi."
"Vậy sao Vậy thì tốt rồi." La Thiếu Hằng lại dựa vào, tán gẫu với hắn.
Phần lớn cuộc đối thoại của hai người đều do La Thiếu Hằng nói, Thẩm Mạc Thành trả lời rất ngắn gọn, đôi khi chỉ vẻn vẹn có một chữ ừ, nhưng La Thiếu Hằng hoàn toàn không thèm để ý, trái lại cảm thấy rất quen thuộc, lúc anh mới quen Thẩm Mạc Thành, người kia cũng có thái độ như vậy, lạnh nhạt, không chủ động nói chuyện, nhưng chỉ cần mình mở lời thì hắn sẽ đáp lại.
La Thiếu Hằng cũng không biết mình nói cái gì, hình như nói rất nhiều, nhưng cũng hình như không nói gì, điện thoại hơi nóng lên, nhưng anh không nỡ cúp điện thoại, cho dù không thấy người, có thể nghe thấy tiếng cũng tốt.
Mãi đến khi điện thoại phát ra tiếng nhắc nhở không đủ pin anh mới dừng lại.
"Thẩm Mạc Thành." La Thiếu Hằng khẽ gọi hắn.
"Ừ."
Thanh âm truyền ra từ trong điện thoại di động, giống như người nói chuyện đang ở bên cạnh, La Thiếu Hằng thấp giọng hỏi: "Đến Tết em đi tìm anh có được không"
Em tìm anh có được không, sống một mình rất cực khổ, em sắp không chịu nổi nữa.
Bên kia điện thoại yên lặng vài giây, vẫn chỉ là một chữ đơn giản, nhưng lấp đầy chỗ trống suốt mười năm của La Thiếu Hằng, cung cấp đầy oxy để anh sống sót.
Thẩm Mạc Thành: "Được."
Hôm giao thừa, La Thiếu Hằng giao chuyện của làng du lịch cho Vương Tiểu Tuyền, quyết định về nhà một chuyến.
Trước khi đi, anh đứng trước gương soi một hồi lâu, trước đây anh cảm thấy mình không thay đổi, bây giờ lại trông chỗ nào cũng bất thường, bởi vì bị bệnh nên vẻ mặt có hơi tiều tuỵ, mất ngủ thời gian dài khiến cho phía dưới mắt có màu xanh nhàn nhạt.
"Sao lại trông thế này." La Thiếu Hằng cảm thấy kỳ lạ sờ sờ cằm mình, anh nhớ trước đây bề ngoài của mình trông cũng rất tốt, sao mới mấy năm mà cảm thấy già đi không ít.
"Kệ, mẹ không chê con xấu." Anh tự an ủi mình một câu, mặc áo khoác, cầm chìa khoá đi ra ngoài.
Tuy lúc trước cha mẹ không tán thành chuyện của anh và Thẩm Mạc Thành, nhưng La Thiếu Hằng vẫn luôn muốn ở gần cha mẹ một chút, cho dù không thể làm hết trách nhiệm của con cái, nhưng dù sao cũng biết được cha mẹ mình có khoẻ hay không, cho nên lúc đó anh với Thẩm Mạc Thành mới quyết định mở làng du lịch ở thành phố A.
Đường đến La gia chủ trạch anh đã đi vô số lần, dù mấy năm nay chạy tới chạy lui khắp nơi nhưng lúc về anh đều đến thăm, nhưng chưa từng đến gần như thế.
Xe cách toà nhà ngày càng gần, anh cuống cuồng giảm tốc độ lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!