Hai ngày trước Tết, La Thiếu Hằng hẹn Trần Trạm đi ăn cơm, thời tiết giá rét nên anh đề nghị ăn lẩu, Trần Trạm không có ý kiến, hai người cũng hẹn xong giờ gặp mặt.
Ngày hôm đó, Trần Trạm có bệnh nhân, La Thiếu Hằng nhàn rỗi không có việc gì làm nến đến chỗ hẹn trước, gọi một bình trà chờ anh ta tới.
Mùa Đông ở thành phố A rất lạnh, lúc Trần Trạm vào trên người dính một luồng khí lạnh, anh ta ngồi đối diện La Thiếu Hằng, vừa cởi áo pardessus vừa nói: "Xin lỗi, tạm có việc nên trễ một lát, chờ lâu rồi sao"
"Không sao, tôi cũng vừa mới tới." La Thiếu Hằng rót cho anh ta một tách trà để anh ta ấm lại.
"Cảm ơn." Trần Trạm bưng lên để làm ấm tay, hỏi anh, "Trở về lúc nào"
"Hai ngày trước." La Thiếu Hằng đưa thực đơn cho anh ta, "Tôi đã gọi một vài món, cậu nhìn xem muốn ăn gì."
"Đã gọi đồ uống chưa Uống cái gì" Trần Trạm dùng bút chỉ vào những món nóng có thể ăn trên thực đơn.
"Rượu đi." La Thiếu Hằng nói.
"Rượu" Trần Trạm nghe vậy ngẩng đầu lên, mấy năm trước cơ thể La Thiếu Hằng bị bệnh, dưỡng mãi gần hai năm, lúc hai người đi ăn chung gần như rất ít uống rượu.
La Thiếu Hằng trêu ghẹo nói: "Hay cậu thích Erguotou(1) Hay là rượu vang đỏ với lẩu"
Trầm Trạm nhìn anh một hồi, nhận thấy sắc mặt anh có hơi tiều tuỵ, nhưng cơ thể lại tươi tắn rất nhiều, liền hỏi: "Cậu… Hình như tâm trạng không tệ lắm"
La Thiếu Hằng sờ sờ mặt mình: "Cái này cũng nhận ra sao"
Trần Trạm gật đầu, gọi một chai bia và một chai nước suối, sau khi đưa thực đơn cho nhân viên mới nói với La Thiếu Hằng: "Vậy thì uống ít một chút, sắc mặt cậu không tốt lắm."
La Thiếu Hằng không có ý kiến gì, anh chỉ đột nhiên muốn uống một chút mà thôi.
Sau khi nhân viên đi, Trần Trạm nhấp một hớp trà: "Nói xem có chuyện gì tốt Gặp được mùa xuân thứ hai ở Thuỵ Sĩ sao"
La Thiếu Hằng mỉm cười, vẻ mặt giống như nắng xuân sau khi tuyết mùa Đông tan đi: "Tôi gặp anh ấy."
Nụ cười sáng rực vô cùng dịu dàng của anh khiến cho Trần Trạm hơi thất thần, biết nhau gần mười năm, tới bây giờ anh ta chưa từng thấy La Thiếu Hằng cười như vậy, tươi tắn như tro tàn lại cháy, không khỏi tò mò về người anh nói: "Gặp ai"
Hỏi xong câu này, trong lòng anh ta đột nhiên có một câu trả lời, còn chưa kịp nói ra ba chữ kia, đã nghe La Thiếu Hằng nói: "Thẩm Mạc Thành."
——Đúng vậy, ngoại trừ Thẩm Mạc Thành, không ai có thể cứu sống cậu ấy.
Lần trước La Thiếu Hằng nói gặp được Thẩm Mạc Thành, Trần Trạm vẫn luôn không tin, nhưng nhìn thấy dáng vẻ thất hồn lạc phách của anh mới không nói câu "có phải cậu lại bị bệnh hay không", sợ lại kích động anh.
Lúc trước tốn bốn năm ròng rã La Thiếu Hằng mới sống được như một người bình thường, hôm nay ai cũng không hy vọng anh sẽ quay lại thời kỳ ban đầu ở trại an dưỡng.
Đặt tách sang một bên, Trần Trạm nhìn anh hỏi: "Cậu nói Thẩm Mạc Thành Là sao"
La Thiếu Hằng kể cho anh ta nghe chuyện mình và Thẩm Mạc Thành gặp nhau ở phố Bahnhofstrasse, Trần Trạm nghe xong vẻ mặt kinh ngạc: "Cậu nói anh ta mất trí nhớ"
La Thiếu Hằng gật đầu, Trần Trạm không thể xác nhận chuyện anh nói là thật hay giả, suy tư một chút mới hỏi: "Cậu khẳng định là anh ta Không phải người khác có bề ngoài tương tự"
"Không phải tương tự, mà là giống hệt nhau, bất kể là tên hay khuôn mặt, bao gồm cả vết bỏng trên tay anh ấy, đều giống hệt như Thẩm Mạc Thành." La Thiếu Hằng lắc đầu, dùng ngón tay chỉ vào ngực mình, "Hơn nữa tôi tin tưởng vào cảm giác của mình, nó nói cho tôi biết tôi không nhận lầm người."
Trần Trạm chưa gặp nên cũng không thể bình luận, nhưng anh ta không tin một người đã chết mười năm sẽ đột nhiên xuất hiện: "Vậy bây giờ anh ta ở đâu"
"Ở thành phố B." La Thiếu Hằng nói, cụ thể thì anh vẫn chưa biết.
Tình hình này là lần đầu tiên Trần Trạm gặp phải, anh ta không thể xác định có phải La Thiếu Hằng gặp ảo giác hay không, hay thật sự gặp được Thẩm Mạc Thành, chỉ nói: "Vậy cậu định làm gì"
"Đi tìm anh ấy." La Thiếu Hằng không hề do dự nói.
Tình cảm La Thiếu Hằng dành cho Thẩm Mạc Thành đã rất sâu đậm, chấp niệm cũng vô cùng lớn, trừ bản thân anh ra thì người hiểu rõ nhất là Trần Trạm, trong bốn năm La Thiếu Hằng ở trại an dưỡng, anh ta là người ở gần La Thiếu Hằng nhất, tất cả đau khổ của người kia đều trần trụi phơi bày trước mặt anh ta, khiến cho người ta cảm động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!