Chương 14: (Vô Đề)

Trong vài giây ngắn ngủi, nắm tay nắm chặt của La Thiếu Hằng lại buông lỏng ra, thậm chí còn có hơi cong cong co giật.

——Không sao, anh ấy không nhớ rõ mình, chuyện này rất bình thường.

Trong lòng anh cố thuyết phục mình, cố gắng đóng con ngươi lại, nói một câu "Tôi đã biết" rồi xoay người quay trở về phòng, Thẩm Du thấy tình trạng của anh không bình thường, vội vàng theo sau anh nói: "La tiên sinh, ngài đừng hiểu lầm, không phải boss có ý muốn bỏ ngài lại, vì xảy ra chuyện gấp nên ngài ấy phải quay về xử lý, nhưng ngài ấy có dặn tôi chuyển lời lại cho ngài."

La Thiếu Hằng đột nhiên dừng bước, vội vàng nhìn Thẩm Du: "Anh ấy nói gì"

"Ngài ấy nói ngài cứ nghỉ ngơi thật tốt, ngài ấy sẽ quay lại đón ngài." Thẩm Du nói, lúc nãy Thẩm Du thật sự không ngờ La Thiếu Hằng sẽ có phản ứng lớn như vậy với việc boss về nước, hơi bị chấn động nên không nói cho anh biết đúng lúc.

"Cậu nói gì" La Thiếu Hằng có chút không dám tin, "Anh ấy thật sự nói vậy"

"Đúng vậy, nên xin ngài hãy giữ gìn thân thể." Thẩm Du gật đầu.

Sau khi được xác nhận, niềm vui sướng từ trong đáy lòng lan rộng ra, lúc nãy thất vọng bao nhiêu thì bây giờ vui hơn bấy nhiêu, La Thiếu Hằng cảm giác như tim mình sắp bị câu "quay lại đón ngài" làm cho nổ tung, anh dùng sức mím môi dưới để khống chế tiếng reo hò sắp vọt ra, lộ ra một nụ cười từ trong nội tâm với Thẩm Du: "Được, cảm ơn cậu."

Lúc nãy rõ ràng giống hệt như trời sập xuống, chỉ vì một câu mà như giành lại được sự sống, Thẩm Du không thể nào hiểu nổi vì sao anh lại thay đổi như vậy, nhưng vẫn bị nụ cười của anh cảm hoá, cười nói: "Ngài đừng khách khí, tôi chuẩn bị một ít thức ăn cho ngài, ngài về phòng trước chờ tôi một lát."

"Được, làm phiền cậu." La Thiếu Hằng gật đầu cảm ơn rồi về phòng ngay, bời vì niềm vui đến bất ngờ nên anh cảm thấy bước chân vốn nặng trĩu cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, mệt mỏi trên người đã tan biến hết phân nửa.

Trở về phòng, La Thiếu Hằng vừa mới ngồi xuống hai phút rồi lại đứng lên, đi qua đi lại trong phòng, giống như làm vậy mới có thể lắng lại niềm vui đang lan rộng như sóng nước trong lòng.

Đi vài vòng, mãi đến khi nội tâm bình tĩnh một chút anh mới dừng lại, khoé miệng không kiềm được hơi hơi cong lên, anh đưa tay đè ngực trái, cảm nhận chỗ đang nhảy nhót đó truyền đến đầu ngón tay, mang đến cảm giác rung động tê dại.

——Mặc kệ anh ấy có nhớ hay không, anh ấy vẫn là Thẩm Mạc Thành, mình phải tin tưởng anh ấy.

Sau khi ăn cháo xong, Thẩm Du lại cho người đi đón bác sĩ tới, tuy hai ngày nay La Thiếu Hằng mê man, nhưng vẫn biết đối phương là bác sĩ chữa bệnh cho mình hai ngày nay, lập tức vô cùng nghiêm túc cảm ơn.

"Đừng khách khí, cơ thể quan trọng nhất." Bác sĩ ôn tồn mỉm cười, cẩn thận xem mạch cho cậu, sau khi hỏi thăm một số vấn đề mới nói, "Tiếp theo tốt nhất là nên nghỉ ngơi một thời gian, cơ thể của cậu bị hao tổn rất nhiều, chỉ không chú ý một chút là sẽ sinh ra biến chứng, cũng dễ dàng để lại di chứng."

Mấy vấn đề này Trần Trạm cũng đã từng nói với La Thiếu Hằng, lúc đối mặt với Trần Trạm, La Thiếu Hằng còn có thể ngớ ngẩn để lừa gạt cho qua, nhưng trước mặt vị bác sĩ già này, anh chỉ có thể ghi nhớ từng việc một: "Tôi đã biết."

"Ngoài ra, tôi muốn hỏi có phải lúc trước hoặc bây giờ cậu có dùng một vài loại thuốc giống như thuốc an thần hay thuốc ngủ phải không " Bác sĩ hỏi.

La Thiếu Hằng không ngờ ông hỏi cái này, sửng sốt một chút, anh thật sự đã từng dùng, hơn nữa còn dùng trong một thời gian lâu dài, nhưng không ngờ ngay cả chuyện này mà bác sĩ cũng nhìn ra được.

"Tôi nói này, cơ thể của cậu bị suy nhược rất nhiều, chuyện này có quan hệ đến khúc mắc và việc uống thuốc của cậu, tôi là bác sĩ nên cần phải thức tỉnh cậu." Bác sĩ thấy anh không lên tiếng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nói, "Cậu có thể biết rõ thân thể của mình, tâm bệnh cần có tâm dược, đời người không có chuyện gì không vượt qua được, đừng lấy tính mạng mình ra đánh cược." Ông vô cùng tức giận với tiểu bối không biết yêu quý bản thân mình này.

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của bác sĩ, La Thiếu Hằng rất cảm kích, đáp: "Tôi đã biết, cảm ơn ngài."

Bác sĩ gật đầu rồi không nói gì thêm, chỉ dặn dò anh những hạng mục mà lúc này cơ thể anh cần phải chú ý rồi đi, có một số việc nếu bản thân đã hiểu thì không cần ai phải nhắc nhở, nhưng nếu bản thân không chú ý hoặc không muốn cứu vãn, thì có nói nhiều hơn cũng vô ích.

Sau khi bác sĩ đi, La Thiếu Hằng trầm tư suy nghĩ lời ông vừa nói, năm đó anh sụp đổ, một ngày một đêm rơi vào vòng tuần hoàn giao thoa giữa hiện thực và ảo giác, không có cách nào nên đành phải dựa vào thuốc để đè nén, dần dà sinh ra sự ỷ lại vào những thứ này.

Là một phần thuốc thì ba phần độc, tuy lúc đó có hiệu quả cải biến tình trạng của anh, nhưng lại để lại di chứng.

Lúc này, điện thoại di động bên cạnh vang lên, cắt đứt dòng hồi tưởng của anh. Người gọi tới là Trần Trạm, anh nhận cuộc gọi: "Alô."

"Rốt cuộc cũng gọi được cho cậu." Trần Trạm ở bên kia điện thoại thở vào nhẹ nhõm, "Vẫn còn ở Thuỵ Sĩ sao Sao ngày hôm qua không nghe điện thoại"

"Hửm Hôm qua không để ý, sao vậy" La Thiếu Hằng giấu chuyện mình bị bệnh, tránh cho người kia lo lắng.

"Không có gì, sắp hết năm rồi, định hỏi chừng nào cậu về." Trần Trạm nói.

"Hai ngày nữa về, đừng lo lắng." La Thiếu Hằng nói, trước có nói hôm nay về, nhưng vì gặp được Thẩm Mạc Thành và bị bệnh nên hoãn lại.

"Được, nhớ chú ý an toàn, bên tôi còn bệnh nhân, trước không nói chuyện với cậu nữa, về nhớ gọi cho tôi." Trần Trạm nói.

"Ừm, được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!