Chương 12: (Vô Đề)

Trong phòng——

Thẩm Mạc Thành nhanh chóng xem lướt qua email mới nhận được, vừa xem vừa nói: "Cho người để ý việc vận chuyển, nhất là bọn người có liên hệ với Hà gia."

"Không thành vấn đề." Thẩm Vân gật đầu xác nhận, báo cáo chuyện khác, "Ngày hôm trước, sau khi người của chúng ta giao Thẩm Vinh Xương cho Ngô gia thì chiều hôm đó Ngô gia lập tức trả người lại."

"Hửm, thế nào" Thẩm Mạc Thành vẫn không ngẩng đầu lên, không chút quan tâm đến kết cục của em họ hắn.

"Gãy một chân, vị trí giống hệt như vết thương của tiểu thiếu gia Ngô gia." Thẩm Vân nói.

Thẩm Mạc Thành không hề ngạc nhiên trước kết quả này, "Bên chú Tư nói gì"

"Nghe chú Triệu nói Tứ gia đau lòng như sắp chết, ngay cả việc làm ăn cũng không để ý mà đến bệnh viện, nghe đâu chân của Thẩm Vinh Xương không thể khỏi hoàn toàn, đêm đó Tứ gia trở về, tức giận đến mức đập phá cái gì đó trong thư phòng." Thẩm Vân nói, giọng nói có hơi cười trên nỗi đau của người khác, vui tay vui mắt trước kết cục của Thẩm Vinh Xương.

"Không ngờ ông ta có thể chịu đựng mà không lên cơn." Thẩm Du nói.

Kết cục của Thẩm Vinh Xương nằm trong dự liệu của Thẩm Mạc Thành, nhưng hắn không ngờ chuyện xảy ra đã hai ngày mà Thẩm Khâu Hùng vẫn không liên lạc với hắn, Thẩm Vinh Xương là đứa con mà Thẩm Khâu Hùng đến khi về già mới sinh được, cưng như mạng mình, hắn cứ cho rằng dù Thẩm Khâu Hùng sẽ không vì chuyện này mà trở mặt trước mặt hắn, nhưng theo tính cách của ông ta thì cũng sẽ gọi điện thoại tới trách hắn vài câu, nhưng ngược lại ông ta còn chịu đựng được, đúng là làm người ta thấy lạ.

"Tôi nghĩ bây giờ ông ta cùng lắm là xả giận sau lưng, không dám trở mặt với boss." Thẩm Vân nói.

"Vậy cũng phải, để ông ta thấy rõ ai mới là đương gia của Thẩm gia." Thẩm Du gật đầu, lại hỏi Thẩm Mạc Thành, "Boss, vậy tiếp theo là cổ phiếu của Hoàng Vận, chúng ta có nên…"

"Không cần để ý." Thẩm Mạc Thành cắt lời Thẩm Du, khép máy tính lại, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo trên vách tường.

Thẩm Du nhìn theo ánh mắt hắn mới nhận ra đã hơn mười một giờ trưa, lúc sáng hắn nhận được văn kiện khẩn của cấp dưới thì tìm Thẩm Vân cùng đến báo cáo với boss ngay lập tức, không nói đến chuyện đã qua ba tiếng đồng hồ, mà mọi người ở đây vẫn chưa ăn sáng.

"Là tôi sơ sót, tôi lập tức gọi người đưa lên." Thẩm Du nói rồi đứng lên.

"Trực tiếp xuống dưới là được rồi." Thẩm Mạc Thành ngăn Thẩm Du lại, đặt máy tính sang một bên rồi đứng dậy chuẩn bị thay quần áo, vừa mới đi được hai bước thì dừng lại, quay đầu hỏi, "Cậu ấy đâu"

"… Ai" Thẩm Vân không hiểu nên hỏi.

Thẩm Mạc Thành nhíu chặt mày, Thẩm Du lập tức phản ứng kịp, nói: "Chắc La tiên sinh còn ở trong phòng, tôi đến gọi ngài ấy cùng đi."

Theo như cách bám lấy người khác La Thiếu Hằng làm hôm qua, Thẩm Mạc Thành cho rằng anh sẽ sáng sớm đến tìm hắn, chứ không phải là lâu như vậy vẫn chưa xuất hiện.

Nghĩ tới đây, hắn nói với Thẩm Du: "Đi qua đó xem một chút."

Thẩm Du tuân lệnh đi ngay, Thẩm Vân đứng tại chỗ bắt đầu phân tích mối quan hệ bây giờ của La tiên sinh và boss nhà mình, cảm thấy tình huống này rất kì quái.

"Cậu đứng đây làm gì" Thẩm Mạc Thành thấy cậu đứng im, lên tiếng hỏi.

Thẩm Vân hoàn hồn, vội vã chạy ra ngoài.

Thẩm Du tới trước cửa phòng của La Thiếu Hằng, đưa tay gõ cữa: "La tiên sinh, ngài có bên trong không" Trong phòng không có ai trả lời, Thẩm Du lại gõ thêm lần nữa, vẫn không có ai mở cửa.

Thẩm Vân đi theo đến bên cạnh, thấy không ai trả lời, liền nói: "Có phải là vẫn chưa dậy hay không Đêm qua quá xúc động"

"Bớt nói nhiều." Thẩm Du thấp giọng trách một câu, giơ tay lên định gõ cửa lại, Thẩm Mạc Thành vốn đang ở trong phòng cũng đã tới, hai người vội vàng tránh chỗ.

"Có chuyện gì" Thẩm Mạc Thành nhìn cánh cửa đóng chặt, hỏi.

"Bên trong không ai trả lời." Thẩm Du nói.

Thẩm Mạc Thành nghe vậy, giơ tay lên gõ cửa, vẫn không có ai trả lời, hắn chỉ cân nhắc hai giây liền nói: "Gọi người đến đây mở cửa."

"Vâng." Thẩm Vân gật đầu rồi đi.

Thẩm Vân gọi người của khách sạn lên mở cửa, sau khi vào trong, bọn họ phát hiện La Thiếu Hằng vẫn còn ngủ, trên giường nhô lên một vòng cung, chăn che mất đầu, không có chút phản ứng nào khi họ vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!