Chương 8: (Vô Đề)

Sau khi lấy cặp, Văn Vũ Lạc cùng Từ Vân Khoát tiếp tục đi ra khỏi sân điền kinh. Gió sớm thổi qua người, mang theo hơi thở của đất trời đầu thu.

"Anh không mang cặp à?" Thấy Từ Vân Khoát hai tay trống không, chỉ cầm một chiếc thẻ sinh viên, Văn Vũ Lạc hỏi.

"Sáng nay tôi làm gì có tiết," Từ Vân Khoát nói, "Vốn dĩ chạy bộ xong định về ký túc xá ngủ tiếp."

"Kết quả là gặp được em."

"Vậy thì, bây giờ anh cũng có thể về ký túc xá ngủ mà." Văn Vũ Lạc nói.

Cô phát hiện Từ Vân Khoát đang nhìn thẳng về phía mình, nghịch chiếc thẻ sinh viên trong tay.

"Sao vậy?" Văn Vũ Lạc hỏi.

"Cho nên em định nuốt lời à? Không phải đã đồng ý mời đàn anh ăn sáng sao." Từ Vân Khoát nhếch môi.

"Không có… Đương nhiên không phải ạ." Văn Vũ Lạc nói.

"Vậy thì tốt, không thì bữa sáng này không được ăn, giấc ngủ cũng xem như xong." Từ Vân Khoát nói.

"…"

Thảo nào lại là nhân vật cấp đại thần của trường, ăn nói còn lợi hại hơn cả cô.

Đại học Minh Thành có tổng cộng sáu nhà ăn, gần sân điền kinh A có một nhà ăn, là nhà ăn số bốn. Về cơ bản, những sinh viên chạy bộ xong đều sẽ đổ xô vào nhà ăn này để ăn sáng.

Đúng vào giờ ăn sáng, dòng người trong nhà ăn chen chúc xô đẩy. Sự xuất hiện của Từ Vân Khoát lại giống như một vật thể lạ bị ném vào, bóng dáng lười biếng của anh đi trong nhà ăn, vô số ánh mắt đổ dồn về phía này.

Đã đồng ý mời người ta ăn sáng, Văn Vũ Lạc không để tâm đến những ánh mắt đó, cô hỏi Từ Vân Khoát: "Anh muốn ăn gì?"

"Em mời, em quyết định." Anh đáp.

Bữa sáng của Văn Vũ Lạc thường rất đơn giản, trứng luộc, ngô, hoặc bánh bao là xong. Không thể nào mời đại thiếu gia họ Từ này ăn những thứ đó được. Cô quét mắt qua các quầy hàng, hỏi: "Mì bò thì thế nào ạ?"

Từ Vân Khoát hỏi: "Em thích ăn thịt bò à?" "Cũng được ạ." Là đặc biệt chọn cho anh đấy.

"Được thôi, tôi ăn gì cũng được." Khóe môi Từ Vân Khoát cong lên một đường cong nhàn nhạt.

Văn Vũ Lạc dẫn Từ Vân Khoát đến quầy mì bò. Quầy này không có nhiều người xếp hàng lắm. Văn Vũ Lạc đi đến cửa sổ gọi món, nói với người bên trong: "Hai bát mì bò ạ, một phần không hành."

"Phần còn lại cũng không cần." Từ Vân Khoát một tay đặt lên quầy, bổ sung thêm. Anh cao hơn Văn Vũ Lạc một đoạn, hai người đứng cạnh nhau, Văn Vũ Lạc chỉ cao đến vai anh. Nhìn từ phía sau, bóng dáng cao lớn của người đàn ông gần như che khuất thân hình mảnh khảnh của Văn Vũ Lạc, chỉ để lộ một phần mái tóc đen mềm mại của cô gái.

"Hai phần đều không cần hành hả?" Cô bán hàng nói giọng Minh Thành đặc sệt hỏi. Văn Vũ Lạc quay đầu lại nhìn Từ Vân Khoát, đáp: "Vâng,

không cần ạ."

Cô bán hàng nhanh chóng nhập giá tiền vào máy quẹt thẻ. Văn Vũ Lạc lấy thẻ sinh viên từ trong túi ra, nhưng cô vừa lấy ra, một chiếc thẻ màu xanh lục đã được bàn tay với những khớp xương rõ rệt cầm lấy, quẹt

trước một bước.

Văn Vũ Lạc sững sờ, quay đầu lại: "Không phải đã nói là em mời sao?"

Có lẽ vì khoảng cách có chút gần, cô có thể thấy rõ ràng cằm sắc bén của Từ Vân Khoát. Gương mặt anh anh tú, lông mày rậm, nếu sinh ra ở thời cổ đại, chắc chắn sẽ là một vị đại tướng quân bách chiến bách thắng.

"Như nhau cả thôi," Từ Vân Khoát nói: "Để lần sau đi, lần này tôi mời." "…"

Văn Vũ Lạc không biết đáp lại thế nào, chỉ đành im lặng chấp nhận. Giá hai bát mì cũng không đáng bao nhiêu, Từ Vân Khoát có lẽ cũng không để tâm đến chút tiền này.

Gọi món xong, họ cùng nhau sang bên phải xếp hàng chờ lấy đồ ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!