Chương 7: (Vô Đề)

Văn Vũ Lạc cầm di động, ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt trắng nõn, tinh xảo của cô.

Cô gõ chữ trả lời: [ Không sao rồi ạ. ]

X: [ Uống thuốc chưa? ]

[ Uống rồi ạ. ]

X: [ Vẫn chưa ngủ à? ]

[ Chuẩn bị ngủ đây ạ. ]

X: [ Được rồi, vậy em ngủ sớm đi. Hai ngày nay nhớ ăn uống thanh đạm, đừng ăn đồ lạnh và cứng. ]

Anh đối với những người không thân khác, có phải cũng tốt bụng và quan tâm như vậy không?

Hoặc là bởi vì, anh có một sự giáo dưỡng tốt đẹp. Văn Vũ Lạc: [ Vâng, em biết rồi. ]

X: [ Vậy, ngủ ngon. ]

Văn Vũ Lạc nghĩ đến điều gì đó, cô lướt lại lịch sử trò chuyện, phát hiện Từ Vân Khoát vẫn chưa nhận số tiền cô chuyển cho anh. Cô cầm điện

thoại gõ chữ: [ Tiền thuốc em gửi anh vẫn chưa nhận. ]

X: [ Ờ, quên mất. ]

Văn Vũ Lạc: [ Anh nhận đi. ]

X: [ Được, nghe lời em. ]

Lúc này, WeChat mới hiện thông báo đối phương đã nhận tiền.

Thấy anh đã nhận, Văn Vũ Lạc không trả lời gì thêm, bên kia cũng không nhắn lại nữa. Cô đặt điện thoại xuống bên cạnh gối, úp mặt vào gối rồi nhắm mắt lại.

——–

Chiều thứ hai, tiết học cuối cùng của Văn Vũ Lạc là một môn tự chọn, cô chọn để cho đủ tín chỉ. Đây là một môn học chỉ cần học hai tuần một lần, tên là Thẩm mỹ và Giám định đồ cổ.

Môn này có rất nhiều người đăng ký, đủ các chuyên ngành, các khóa. Cả giảng đường bậc thang rộng lớn gần như đã chật kín chỗ ngồi.

Vì tiết trước học ở một tòa nhà khác khá xa, Văn Vũ Lạc đến tương đối muộn. Tìm một hồi, cô mới thấy một chỗ trống ở dãy thứ tư gần lối đi.

Cô vừa ngồi xuống, chuông vào lớp đã vang lên. Giáo viên dạy môn này xách cặp đi vào giảng đường.

Đối phương đứng trên bục giảng, lấy ra một cuốn sổ điểm danh từ chiếc cặp da màu xám.

"Trước khi vào học, chúng ta điểm danh sơ qua một chút." Người trên bục giảng nói.

Văn Vũ Lạc nghe giảng môn tự chọn thường không mấy nghiêm túc.

Lúc giáo viên điểm danh, cô lấy từ trong cặp ra một cuốn sách có tựa đề "Học Được Thì Sống".

Sách vừa lật đến trang có kẹp bookmark, cô cảm nhận được một ánh mắt dường như đang nhìn về phía mình. Đối phương không phải là nam, mà là một cô gái.

Cô vuốt v/e mép trang sách, quay đầu đi, đối phương lập tức thu lại tầm mắt. Văn Vũ Lạc chỉ kịp nhìn thấy một góc mặt nghiêng.

Cô gái đó ngồi cùng hàng với cô, chỉ là ngồi lệch về phía bên trái, gần cửa sổ của giảng đường. Ánh mặt trời bên ngoài đã ngả về phía tây, nhuộm đỏ cả một khoảng mây lớn.

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa, để lộ gương mặt nghiêng sạch sẽ, trên người mặc một chiếc váy liền kiểu Pháp màu xanh lam.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!