Chương 69: (Vô Đề)

Trong ý thức hỗn loạn, Văn Vũ Lạc cảm thấy cô đang trải qua một giấc mơ thật dài.

Trong mơ có một bé gái bị nhốt trong một thùng carton, sắp không thở nổi. Cô bé được đưa đến trước mặt một người đàn ông mặc vest đi giày da, chiếc cổ non nớt bị ông ta siết chặt, đứa bé dường như sắp chết.

Sau đó, cô bé lớn lên, năm tám tuổi, lại một lần nữa nhìn thấy người đàn ông đó. Cô bé ôm chặt lấy chân ông ta, gọi ông ta là ba, nhưng lại bị mấy người lôi ra trong ánh mắt chán ghét, ghê tởm của ông.

"Tao không phải là ba của mày."

"Nhớ kỹ, tao vĩnh viễn không thể là ba của mày." "Từ đâu đến thì cút về đó cho tao."

Như thể bị một chậu nước lạnh dội từ đầu xuống chân, toàn thân lạnh ngắt. Rõ ràng là rất nóng, rất nhiều ngọn lửa vây quanh cô, sắp thiêu rụi chiếc váy của cô, nhưng tại sao lại lạnh đến thế.

Văn Vũ Lạc bị mắc kẹt trong giấc mơ, mãi không thể kéo ý thức của mình trở về. Cho đến khi cuối cùng tỉnh lại, toàn thân cô ướt đẫm mồ hôi. Mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện đã thay thế mùi khói ám ảnh cô trong mơ.

Cả hai mùi đều không dễ chịu, nhưng mùi thuốc sát trùng lại mang đến cảm giác an toàn.

Khi mở mắt ra, trên đầu là một bóng đèn huỳnh quang, khiến người ta cảm thấy choáng váng, đầu hơi ong ong. Mũi và miệng cô đang đeo mặt nạ oxy. Tầm mắt cô di chuyển, thấy một bóng người đang ngồi canh bên giường.

Người đàn ông có vóc dáng cao lớn, ngồi trên một chiếc ghế bên giường. Đường nét xương hàm của anh rõ ràng, yết hầu trên cổ nhô ra. Khi cô tỉnh lại, khuôn mặt trầm lặng của anh mới có thêm chút thần sắc, anh cúi đầu xuống nhìn cô.

Văn Vũ Lạc đảo mắt, bắt gặp ánh nhìn đen láy của Từ Vân Khoát.

"Tỉnh rồi à, bé cưng." Giọng người đàn ông vô cùng khàn, anh siết chặt năm ngón tay thon dài đang nắm trong lòng bàn tay mình.

Cô gái nhỏ cuối cùng cũng đã tỉnh.

Nếu cô cứ tiếp tục hôn mê như vậy, không khác gì lấy mạng anh.

Văn Vũ Lạc nắm lại tay anh một chút, hỏi: "Đây là bệnh viện ạ?" Giọng cô có chút yếu ớt.

Từ Vân Khoát đáp: "Ừm."

Văn Vũ Lạc có chút muốn ngồi dậy. Thấy vậy, Từ Vân Khoát đứng lên đỡ cô ngồi dậy, cũng nhìn cô một cách kỹ lưỡng rồi nhấn chuông gọi ở đầu giường.

Không lâu sau, một bác sĩ nam lớn tuổi cùng hai y tá bước vào phòng bệnh. Vị bác sĩ này họ Chu. Bác sĩ Chu lật mí mắt của Văn Vũ Lạc lên xem, cũng để hai y tá đo huyết áp và nhịp tim cho cô. Sau khi kiểm tra, các chỉ số bình thường, nhưng vẫn cần phải lấy máu xét nghiệm lại một lần nữa.

Trước đó Văn Vũ Lạc đã hít phải một lượng lớn khí carbon monoxide, dẫn đến tình trạng thiếu oxy trong các mô và gây ra một số tổn thương não, cần phải chú ý theo dõi sức khỏe trong thời gian tới.

Lúc lấy máu, đầu Văn Vũ Lạc dựa vào lòng Từ Vân Khoát, cổ tay phải của cô bị buộc garo, y tá lấy máu từ mu bàn tay cô.

Bàn tay này bảy tiếng trước đã bị lấy máu một lần, tay kia của cô cách đây không lâu lại vừa truyền dịch. Bây giờ lại là tay phải bị chích, mu bàn tay vốn mềm mại, trắng nõn, lúc này lại có thêm một vết kim, trong khi vết kim trước đó còn chưa lành hẳn.

Khi garo được tháo ra, cổ tay mềm mại của cô cũng có thêm một vệt hằn.

Từ Vân Khoát cúi mắt nhìn, trong lòng đau xót không nói nên lời, hai hàng lông mày nhíu chặt.

Lông mi Văn Vũ Lạc khẽ chớp, cô liếc thấy cánh tay phải của Từ Vân Khoát đang quấn băng gạc trắng thì sững người, rời khỏi lòng anh.

Trước đó đầu cô vẫn còn hơi choáng, lại vừa mới tỉnh lại, mọi phản ứng có chút chậm chạp. Bây giờ cô mới phát hiện ra cánh tay Từ Vân Khoát bị thương.

Cô giơ tay nhẹ nhàng nắm lấy một đốt ngón tay phải của anh, nhíu mày nói: "Anh bị thương rồi."

Cô nhớ người lao vào biển lửa cứu mình chính là Từ Vân Khoát. Mặc dù lúc đó cơ thể cô rất khó chịu, hô hấp không thông, đầu óc cứ không ngừng chìm xuống, như sắp rơi vào một vực thẳm tối tăm, nhưng vòng tay của anh quá đỗi quen thuộc.

Cũng chưa có ai từng ôm cô như vậy.

Hơn nữa lúc đó cô còn nghe thấy anh nói với mình. "Anh đây rồi, đừng sợ."

Người không màng tính mạng mà lao vào biển lửa cứu cô, cũng chỉ có Từ Vân Khoát mới làm được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!