Chương 67: (Vô Đề)

?

Ông ta bị bệnh à.

Thái dương Văn Vũ Lạc giật nhẹ, cô nhìn chằm chằm vào hai tin nhắn đột ngột nhận được trên điện thoại.

Nhưng đây là một số lạ. Mặc dù trông rất giống do Ninh Minh Quyết gửi tới, Văn Vũ Lạc vẫn trả lời lại một tin nhắn để xác nhận.

[Ninh tiên sinh?]

Một lúc sau bên kia mới trả lời.

[Con không cần gọi như vậy.]

[Tiểu Lạc, sau này không cần gọi ba như vậy nữa.] Không gọi ông như vậy, thì gọi thế nào?

Xác định rồi, đối phương chính là Ninh Minh Quyết.

Không biết tại sao, cảm giác khó chịu, không thoải mái đó lại len lỏi vào lòng cô, giống như có kiến đang g*m c*n da đầu, thậm chí còn có một cảm giác ghê tởm.

[Có bệnh thì đi chữa đi.] Văn Vũ Lạc gõ những chữ này vào khung chat, nhưng lại do dự khi nhấn nút gửi.

Học bổng hai mươi nghìn tệ đó, đúng là do Ninh Minh Quyết phát… Cầm tiền của ông ta, đến cả chửi người cũng không có đủ tự tin.

Đột nhiên cô cảm thấy vô cùng hối hận vì ngày đó đã nghe lời Từ Vân Khoát.

Lúc đó, cô nên chọn hủy đơn xin mới phải. Văn Vũ Lạc đè lên đầu ngón tay.

Điện thoại rung lên một tiếng, Ninh Minh Quyết gửi tin nhắn mới. [Vẫn chưa ngủ à?]

Vẻ mặt Văn Vũ Lạc lạnh tanh, cô gõ chữ: [Tôi ngủ hay không, liên quan gì đến ông?]

Bên kia im lặng, không gửi thêm gì nữa.

Văn Vũ Lạc cũng lười gửi thêm gì, cô đặt điện thoại lại trên bàn.

Gió ngoài cửa sổ dường như đã lớn hơn, cửa kính khẽ rung lên. Văn Vũ Lạc quay đầu lại, thấy bên ngoài đã đổ mưa. Cô đứng dậy đi đến bên cửa sổ.

Nhìn ra ngoài một lúc, Văn Vũ Lạc quay lại bàn cầm điện thoại, gửi tin nhắn cho Từ Vân Khoát.

[Trời mưa rồi, anh về cẩn thận nhé.]

Từ Vân Khoát gửi một đoạn video ngắn hai giây qua. Đó là video anh vừa quay lúc vào trong xe.

[Ừm, bé cưng.] [Anh sắp về rồi.]

Văn Vũ Lạc suy nghĩ một chút, cô đi tắm trước.

Khi cô sấy tóc xong, Từ Vân Khoát vẫn chưa về. Mưa bên ngoài dường như đã lớn hơn, tí tách, tí tách.

Cô cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Từ Vân Khoát.

[Đến đâu rồi anh?]

Bên kia không có hồi âm, Văn Vũ Lạc cau mày.

Cô chuẩn bị gọi cho Từ Vân Khoát thì vừa mở danh bạ điện thoại lên đã nghe thấy tiếng động từ phòng khách.

"Anh về rồi đây, bé cưng." Giọng nói vô cùng trầm thấp của Từ Vân Khoát vang lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!