Chương 6: (Vô Đề)

Văn Vũ Lạc mở WeChat, bật tính năng quét mã, sau đó hướng khung quét vào mã QR trên điện thoại anh. Ngay sau đó, một tiếng "tít" vang lên, tài khoản WeChat của Từ Vân Khoát hiện ra.

Ánh mắt Văn Vũ Lạc dừng lại trên ảnh đại diện của anh. Không ngờ lại là Cừu Vui Vẻ.

Đột nhiên, điện thoại của Từ Vân Khoát rung lên, màn hình sáng lên với một cuộc gọi đến.

Văn Vũ Lạc thấy tên người gọi là Ninh Minh Duệ. Từ Vân Khoát bắt máy, áp điện thoại lên tai, "Alo."

"Này, sáng mai cậu cũng không có tiết đúng không? Tháng trước anh trai tôi tặng tôi chiếc xe, cuối cùng cũng độ xong rồi, tối nay qua núi Nam Tiêu làm vài vòng không?"

"Để xem đã." Từ Vân Khoát nói, "Sáng mai tính."

"Đừng tính nữa, lâu rồi không đua xe, tay chân tôi ngứa ngáy hết cả rồi."

Trong phòng bệnh yên tĩnh hơn những nơi khác, nên cô có thể nghe rõ giọng nói ở đầu dây bên kia của Từ Vân Khoát.

"Giờ tôi đang có chút việc, lát nữa gọi lại cho cậu." Nếu không phải chuyện gì to tát, Từ Vân Khoát cũng lười nói nhiều, dứt lời cúp máy.

Đợi anh cúp máy, Văn Vũ Lạc mới lên tiếng: "Tôi gửi lời mời kết bạn rồi, anh chấp nhận đi."

"Được." Từ Vân Khoát đáp, cúi mắt bấm vài cái trên màn hình, chấp nhận lời mời của Văn Vũ Lạc.

"Tiểu Hôi Hôi?" Thấy ảnh đại diện của Văn Vũ Lạc, khóe môi Từ Vân Khoát cong lên, cả gương mặt như bừng sáng.

Ảnh đại diện WeChat của Văn Vũ Lạc là nhân vật Tiểu Hôi Hôi trong "Cừu Vui Vẻ và Sói Xám", với đôi mắt to tròn, bộ lông xám, mặc chiếc yếm màu xanh biển, biểu cảm trông đầy ngơ ngác.

"Vâng," Văn Vũ Lạc đáp, "Có sao không ạ?"

"Không, chỉ là tôi ít thấy con gái dùng Tiểu Hôi Hôi làm ảnh đại diện." Từ Vân Khoát nói.

"Tôi cũng ít thấy con trai dùng Cừu Vui Vẻ làm ảnh đại diện." Văn Vũ Lạc đáp lại.

Từ Vân Khoát cười cười, "Vậy thì trùng hợp thật."

Văn Vũ Lạc không tiếp tục chủ đề này nữa, cô hỏi: "Tiền thuốc hết bao nhiêu ạ? Tôi chuyển khoản cho anh."

Từ Vân Khoát nhìn cô chăm chú, "Hai trăm ba."

Văn Vũ Lạc "vâng" một tiếng, ngón tay trắng nõn lướt trên màn hình, chuyển cho anh 230 tệ qua khung trò chuyện.

Từ Vân Khoát liếc nhìn bình dịch đang truyền cho cô, rồi lại nhìn lên gương mặt vẫn còn hơi tái của cô, nói: "Em có muốn ngủ một lát không, tôi ở ngay bên ngoài, có việc gì thì gọi tôi."

"Anh về trường đi, hôm nay đã phiền anh nhiều rồi, tôi ở bệnh viện một mình không sao đâu," hàng mi cong vút của Văn Vũ Lạc tự nhiên rũ xuống, cô nói: "Vừa rồi bạn anh cũng gọi cho anh mà." Câu sau cùng, giọng cô có chút xa cách.

"Một mình em?" Từ Vân Khoát đút điện thoại vào túi, hai tay có chút tùy tiện chống lên thành giường, nhìn chằm chằm Văn Vũ Lạc, "Hay là, em muốn gọi bạn trai đến chăm sóc?"

"…"

Nếu anh không nói, Văn Vũ Lạc cũng quên mất.

Cô nhớ lại chuyện ở tiệm kịch bản sát, Từ Vân Khoát đột nhiên xuất hiện và xen vào một câu.

"Câu hỏi này, tôi có thể trả lời giúp cô ấy." "Cô ấy có rồi."

Nhưng mà cô làm gì có bạn trai nào, hôm đó ở trên xe anh, cô chỉ không muốn trả lời câu hỏi của anh nên thuận miệng bịa ra một lý do mà thôi.

Văn Vũ Lạc im lặng không đáp.

Thấy cô không nói gì, Từ Vân Khoát lên tiếng: "Loại bạn trai đó thì giữ lại làm gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!