Lời của Từ Vân Khoát khiến Văn Vũ Lạc vô cùng kinh ngạc.
"Anh nói, ba mẹ anh… đồng ý rồi sao?" Văn Vũ Lạc lặp lại câu nói của anh.
"Ừ." Từ Vân Khoát đáp, rồi lại véo nhẹ má cô, "Anh đã cho họ xem ảnh của em rồi, ai cũng rất thích, khen em xinh."
"…"
"Ban đầu, anh thực ra chỉ cho ông bà nội xem thôi, là họ gửi ảnh của em cho ba mẹ anh. Sau đó, ông bà ngoại, rồi cả cậu hai và cậu ba của anh cũng xem ảnh của em nữa. Không một ai là không thích, ai cũng muốn gặp em." Từ Vân Khoát không hề nói dối. Trong điện thoại của anh lưu không ít ảnh đẹp của Văn Vũ Lạc, kể cả ảnh hồi cấp ba. Anh hiếm khi mới có bạn gái nên người lớn trong nhà ai cũng tò mò. Cứ thế một người biết lại truyền cho người kia, chẳng mấy chốc cả nhà đều hay.
Những người lớn nhà anh, chỉ cần nhắc tên một người thôi, có lẽ Văn Vũ Lạc cũng từng nghe qua, là những nhân vật tiếng tăm lừng lẫy. Nhưng
ngoài đời, họ lại rất hòa ái dễ gần, không hề tỏ vẻ xa cách. "…"
Văn Vũ Lạc nhất thời có chút không tiếp thu nổi.
Ảnh của cô, cả nhà Từ Vân Khoát… đã xem qua rồi sao?
"Sao anh lại…" Văn Vũ Lạc định nói, sao Từ Vân Khoát lại đưa hết ảnh của cô cho người nhà xem như vậy, bọn họ… bọn họ thực ra mới chỉ đang hẹn hò, chứ đã bàn đến chuyện cưới xin đâu.
Cảm giác "được xem trọng" này, Văn Vũ Lạc rất ít khi có được. Ngay cả người nhà của cô, trừ bà ngoại thân thiết nhất, cũng chưa từng ai coi trọng cô.
Vậy mà cô và Từ Vân Khoát mới yêu nhau chưa được một học kỳ, anh đã kể về sự tồn tại của cô cho gia đình mình nghe.
Còn cho họ xem cả ảnh của cô nữa.
"Anh làm sao? Hửm?" Từ Vân Khoát cười. Khi anh cười, gương mặt sắc sảo, anh tuấn tràn ngập vẻ phong hoa, đó cũng là lúc anh quyến rũ nhất. Anh vẫn luôn nói anh đặc biệt thích cô cười, nhưng cô cũng vậy, nụ cười của Từ Vân Khoát có một sức hút khó cưỡng. "Anh khó khăn lắm mới thoát ế, chuyện đại sự cả đời cuối cùng cũng có tiến triển, đương nhiên không muốn giấu giếm làm gì.
Sớm muộn gì cũng phải nói cho họ biết
thôi."
"…"
Chuyện đại sự cả đời.
"Nhưng mà, chúng ta vẫn còn trẻ lắm…" Văn Vũ Lạc bật ra câu này.
Cô và Từ Vân Khoát còn rất trẻ, sau này sẽ xảy ra chuyện gì, không ai biết trước được.
Tương lai vẫn còn dài đằng đẵng.
Từ Vân Khoát nhìn cô, ánh mắt lướt một vòng trên gương mặt cô, "Thế thì sao?"
"Ý của em là sao?" "Anh…"
"Em đã hôn anh, cũng đã ôm anh, có những đêm còn gọi điện ngủ cùng anh, tiếng ngáy của anh, ngoài em ra chưa có cô gái nào khác được nghe.
Giờ em không muốn chịu trách nhiệm à?" Từ Vân Khoát không nhịn được đưa tay kéo nhẹ tai cô. Mỗi khi cô nghiêm túc nói chuyện gì đó, gương mặt nhỏ nhắn lại căng ra, nếu không phải anh hiểu cô, thì biểu cảm này của cô còn khiến người ta tưởng cô đang giận dỗi.
"Tuổi trẻ không phải là cái cớ đâu Văn Vũ Lạc, người trẻ tuổi cũng cần phải có trách nhiệm."
"…"
Nói cứ như cô là một tra nữ vậy, cô chẳng qua chỉ nói ra lời thật lòng mà thôi.
Cô đương nhiên muốn ở bên anh mãi mãi.
"Ý của em là," đôi mắt màu hổ phách của Văn Vũ Lạc cũng nhìn thẳng vào anh, nói: "Có phải là hơi sớm không? Bây giờ… cả nhà anh đều biết em rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!