"Vâng…" Văn Vũ Lạc đáp, rồi nói: "Tôi cũng nhớ tên anh." "Từ Vân Khoát."
Từ Vân Khoát quan sát cô, khẽ gật đầu, "Không sai." "Em đang làm DM ở quán này à?"
Văn Vũ Lạc "ừm" một tiếng, "Làm thêm thôi ạ."
"Có vẻ rất thành công, bạn tôi có nhắc đến em," Từ Vân Khoát cười một cái, "Hôm nay bị cậu ta kéo đến đây chơi."
Vương Tần Xuyên quả thực có nói với cô rằng cô đã giúp việc kinh doanh của quán trở nên phát đạt, nhưng cô vẫn khiêm tốn: "Cũng bình thường thôi ạ."
"Bộ đồ cổ trang này rất hợp với em." Từ Vân Khoát không nhịn được nói.
Người thật và người trong tranh vẫn có sự khác biệt. Người thật còn xinh đẹp hơn, sức hút thị giác cũng mạnh mẽ hơn.
Hơn nữa, hôm nay trên người cô không còn vẻ u ám của ngày hôm đó.
"Cũng bình thường thôi ạ." Lại là bốn chữ này, nhưng lần này không phải khiêm tốn, mà là trong tiết trời nóng nực thế này, cô thực sự không mấy hưởng thụ việc mặc một bộ đồ cổ trang như vậy.
"Tôi không thấy bình thường đâu, rất kinh diễm." Từ Vân Khoát vuốt v/e chiếc trâm cài tóc vẫn còn cầm trong tay.
Văn Vũ Lạc khẽ nhếch môi, nhìn chiếc trâm trong tay anh, nói: "Anh có thể trả lại trâm cho tôi được không? Tôi phải đi trả lại quần áo."
Từ Vân Khoát đến gần, nhìn cô hỏi: "Sắp tan làm à? Tôi mới vừa tới thôi đó."
Hàng mi dày của Văn Vũ Lạc cụp xuống, tựa như hai chiếc quạt hương che đi đôi mắt xinh đẹp, "Không ạ."
"Là đi ăn trưa."
"Buổi chiều còn phải hướng dẫn game nữa." "Em vẫn chưa ăn trưa?"
"Vâng."
"Được rồi," bây giờ đã gần 1 giờ rưỡi trưa rồi mà cô gái nhỏ vẫn chưa ăn trưa, Từ Vân Khoát không tiện tiếp tục làm mất thời gian của cô nữa.
Anh đưa chiếc trâm qua, "Vậy em mau đi ăn cơm đi."
Hai tay Văn Vũ Lạc đang ôm tà váy, muốn lấy chiếc trâm thì phải rảnh
ra một tay. Từ Vân Khoát có lẽ thấy cô không tiện, bèn nâng cao tay cầm trâm, nhìn cô một lúc, rồi giúp cô cắm thẳng chiếc trâm lên tóc.
Văn Vũ Lạc ngẩn người, khẽ mím môi.
Cô nói một tiếng cảm ơn rồi quay người rời đi.
——————–
"Cuối cùng cậu cũng về, đi vệ sinh gì mà lâu thế, mau qua đây xem chơi kịch bản nào haya." Trang Tiện đang ngồi trên một chiếc ghế, trước mặt là bàn vuông đặt hai cuốn sách giới thiệu và một tách trà nóng. Tay anh
ta cầm mấy thẻ bài nhân vật, "Hội chứng khó lựa chọn của tôi lại tái phát rồi. Hai kịch bản này thể loại na ná nhau, cũng là trinh thám phá án hạng nặng sáu người, nhưng một cái tôi thích tác giả, là người tôi hâm mộ, cái còn lại thì trang phục nhân vật trông thuận mắt hơn."
Trang Tiện cũng là một người mê board game, trước khi thể loại này nổi lên trong nước, anh ta đã từng chơi ở nước ngoài. Nếu bối cảnh hiện trường được làm tốt, cảm giác k. ích th.. ích không thua gì trò chơi mật thất. Tuy nhiên, anh ta rất ít khi chơi kịch bản cổ đại, quán này lại còn cung cấp cả trang phục và đạo cụ, anh ta cũng chẳng có hứng thú gì. Trời nóng thế này mà mặc đồ cổ trang thì nóng chết đi được, anh ta đơn giản chỉ muốn đến xem vị DM xinh đẹp tuyệt trần trong lời đồn mà thôi.
Từ Vân Khoát đi tới, lười biếng ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh ta, giơ tay cầm lấy một trong hai cuốn sách giới thiệu, nói: "Hai người bạn kia của cậu khi nào đến?"
Ngoài gọi anh, Trang Tiện còn gọi thêm hai người nữa, nhưng đến giờ vẫn chưa tới.
"Sắp rồi, sắp rồi, nhiều nhất năm phút nữa là tới, chúng ta cứ chọn kịch bản trước đi." Trang Tiện nói.
Lúc này một nhân viên của quán rót một tách trà nóng mang đến cho Từ Vân Khoát. Trang Tiện đặt tách trà xuống, hỏi cô ấy: "Này, lát nữa lúc bọn tôi chơi game, cho vị DM trong lời đồn của quán các bạn dẫn được không? Hôm nay cô ấy có ở đây không? Sao không thấy đâu cả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!