Hương vị trên người cô thơm quá, giọng nói cũng rất ngọt.
Gân xanh trên mu bàn tay Từ Vân Khoát nổi lên, yết hầu trượt xuống, anh kéo người trước mặt vào lòng, hơi thở kề sát vào vành tai trắng nõn, hồng hào của cô, "Gọi thêm một lần nữa cho anh nghe xem nào."
Vốn đang ở trong tư thế ôm anh, lúc này lại càng dán sát hơn. Ngón tay Văn Vũ Lạc chạm vào mái tóc phía sau gáy anh, tóc dày mà ngắn, có chút cộm tay. Cô mím môi, chiều theo ý anh, lại một lần nữa gọi lên một tiếng "Anh trai".
Từ Vân Khoát l/iếm nhẹ vành tai cô, cảm thấy bản thân anh sắp điên rồi. Ngọt quá đi.
Gọi anh như vậy. Ngọt chết người.
Những nụ hôn dày đặc trượt xuống dọc theo cổ của Văn Vũ Lạc. Văn Vũ Lạc mặc cho anh hôn, tay ôm anh không buông.
Cho đến khi cô cảm nhận được, một bàn tay của Từ Vân Khoát hơi vén vạt áo trên eo cô lên, luồn vào trong. Cơ thể Văn Vũ Lạc run lên một cái, đầu ngón chân tê dại.
Vành tai và cổ đỏ bừng, như có thể nhỏ ra máu.
Từ Vân Khoát vuốt v/e hai cái, lại nắn nhẹ vào giữa, hôn lên cằm cô, giọng nói khàn đặc không rõ: "Bảo bối, em thật sự rất mềm."
——-
" Sao Tiểu Lạc còn chưa về vậy?" Chung Tuyết ngồi trên ghế sửa móng chân, thấy Hướng Lan Lan đã tắm xong ra ngoài..
Trong ký túc xá, cô ấy và Mộc Tử Nhiên về cùng nhau, chứ không phải về cùng Hướng Lan Lan. Bởi vì sau khi Mộc Tử Nhiên tan lớp buổi tối, đã chạy đến bữa tiệc ở tòa nhà Phục Hinh tìm các cô. Sau đó không lâu bạn trai của Hướng Lan Lan cũng đến, tan tiệc cô ấy về cùng Mộc Tử Nhiên, còn Hướng Lan Lan thì đi cùng bạn trai. Sau khi cô ấy và Mộc Tử Nhiên về ký túc xá, đã lần lượt tắm rửa sạch sẽ, cô ấy tắm trước, Mộc Tử Nhiên tắm sau.
Mộc Tử Nhiên vừa tắm xong thì Hướng Lan Lan về đến, chỉ có Văn Vũ Lạc là chưa về. Lúc này Hướng Lan Lan đã tắm xong rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng Văn Vũ Lạc đâu.
"Hôm nay là Giáng Sinh mà, chắc là còn đang quấn quýt với đại thần chứ sao." Mộc Tử Nhiên đang đắp mặt nạ, đứng dậy lấy một cuốn sách
luật màu đỏ từ trên giá sách xuống.
Ngày mai có một môn chuyên ngành phải kiểm tra thuộc lòng luật, không thể đi ngủ ngay được, phải học thuộc một chút mới có thể ngủ.
"11 giờ rồi đó, Lạc Lạc, cậu ấy sẽ về chứ nhỉ?" Chung Tuyết phỏng đoán, trong mắt ánh lên ngọn lửa hóng hớt.
"Cũng có khả năng nha." Mộc Tử Nhiên nhướng mày, "Này, hay là chúng ta hỏi Lạc Lạc thử xem?"
"Hỏi đi hỏi đi, hắc hắc hắc." Chung Tuyết nói, "Nếu không về, chúng ta đi tìm dì quản lý nói một tiếng, giúp Lạc Lạc bịa một lý do."
Quản lý ký túc xá năm nhất kiểm tra phòng vẫn còn tương đối nghiêm, về muộn cần phải đến chỗ dì quản lý điểm danh. Nếu cả đêm không về, phải liên hệ trước với dì để giải thích lý do, bằng không sẽ bị trừ điểm hạnh kiểm.
"Cậu hỏi đi." Mộc Tử Nhiên nói.
Chung Tuyết nói: "Móng chân của tớ còn chưa sửa xong, không đụng vào điện thoại được."
Mộc Tử Nhiên liếc nhìn hai bàn chân đang được cô nàng chăm sóc, ném một cái nhìn ghét bỏ, rồi cầm điện thoại mở nhóm chat của ký túc xá.
Hướng Lan Lan rút dây sạc điện thoại, chuẩn bị lên giường, nói: "Tớ thấy không có khả năng đâu, Lạc Lạc có bao giờ không về ký túc xá đâu?"
——–
"Tít", Văn Vũ Lạc vừa dùng thẻ sinh viên quẹt ở cổng lớn tầng một ký túc xá, chuẩn bị kéo cửa vào thì nghe thấy điện thoại trong túi áo rung lên.
Cô đi vào trong tòa nhà, lấy điện thoại ra.
Là Mộc Tử Nhiên đang tag cô trong nhóm ký túc xá, hỏi cô: [Lạc Lạc, tối nay cậu có về không?]
"…"
Lúc này có hai nữ sinh cũng vừa về ký túc xá, nghe thấy tiếng họ quẹt thẻ vào, sau đó là tiếng cửa lớn đóng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!