Chương 48: (Vô Đề)

Văn Vũ Lạc không biết Từ Vân Khoát đã đăng bài lên vòng bạn bè, cô kéo anh đến bên lan can tầng thượng để cùng nhau ngắm cảnh đêm của trường học.

Nơi họ đang đứng tạo thành một sự tương phản với những khu vực khác trong trường. Các khu giảng đường gần đó đèn đuốc sáng trưng, có những sinh viên đang học lớp buổi tối bên trong.

Một lát sau, Văn Vũ Lạc và Từ Vân Khoát nghe thấy người của Liên chi đoàn gọi mọi người chơi trò giành ghế. Họ đã vào một phòng học trống để chuyển ra rất nhiều ghế, sau đó tập hợp mọi người đứng thành một vòng tròn quanh hơn hai mươi chiếc ghế đó. Luật chơi là, mọi người sẽ đi vòng quanh những chiếc ghế này, khi nhạc dừng lại thì bắt đầu giành ghế, ai không giành được sẽ bị loại.

Sau đó số lượng ghế sẽ được giảm bớt, những người đi tiếp sẽ tiếp tục giành ghế, đến cuối cùng sẽ chỉ còn lại một chiếc ghế, người ngồi vào chiếc ghế đó sẽ là người chiến thắng cuối cùng.

Khi đó, thẻ cung hoàng đạo trong tay người chiến thắng là cung gì thì tất cả những người thuộc cung hoàng đạo đó có thể nhận được một món quà nhỏ do Liên chi đoàn chuẩn bị.

Thảo nào lại phát cho họ thẻ cung hoàng đạo. Ý đồ là ở đây.

Đã đến dự tiệc rồi, Văn Vũ Lạc và Từ Vân Khoát không lựa chọn đứng ngoài, mà đi tới tham gia vào trò chơi, đứng trong đám đông đang xoay vòng.

Từ Vân Khoát đứng ngay sau Văn Vũ Lạc, anh có thân hình cao lớn, khí chất lười biếng, có chút ngạo nghễ, rất nổi bật trong đám đông. Trước khi vòng đầu tiên của trò giành ghế bắt đầu, anh cúi người ghé vào tai Văn Vũ Lạc, nói: "Quan trọng là tham gia, lát nữa đừng để bị đụng vào."

Cô đương nhiên biết.

Văn Vũ Lạc cong môi gật đầu, "Anh cũng vậy."

"Anh là con trai, không sao cả." Anh cười cười bên tai cô. Cô rất thích nụ cười của Từ Vân Khoát.

Đặc biệt có sức hút, cũng rất quyến rũ. Cùng anh chơi trò chơi cũng rất vui.

Dường như thời gian ở bên anh lúc nào cũng vui vẻ. Sẽ không nghĩ đến bất cứ điều gì khác.

"Quan trọng là tham gia", tuy nói là vậy, nhưng Văn Vũ Lạc vẫn rất nghiêm túc. Cô nhìn chằm chằm vào những chiếc ghế, chậm rãi di chuyển theo người phía trước. Khi sắp đi hết vòng thứ hai quanh những chiếc ghế, nhạc đột nhiên dừng lại, cô lao về phía chiếc ghế gần nhất, thành công ngồi xuống. Vừa hay chiếc ghế cô nhắm đến cũng là chiếc mà Từ Vân Khoát để ý, vào khoảnh khắc cuối cùng, Từ Vân Khoát không biết có phải cố ý nhường cô không, đã chậm hơn cô một bước.

Văn Vũ Lạc ngồi xuống chiếc ghế đó trước.

"Không tệ nha, chạy còn nhanh hơn thỏ." Từ Vân Khoát nhếch môi, đưa tay véo má cô.

"Anh nhường em." Văn Vũ Lạc nói.

"Không," Từ Vân Khoát nói, "Động tác quả thực không nhanh nhẹn bằng em."

Lúc này gương mặt nhỏ của Văn Vũ Lạc rạng rỡ, anh không nhịn được lại đưa tay véo một cái nữa.

Xung quanh còn có rất nhiều người, Văn Vũ Lạc liếc nhìn anh, ánh mắt như đang nói "anh đừng véo nữa".

"Chúc mừng các bạn đã ngồi được vào ghế, chúc mừng chúc mừng!" Một nữ sinh của Liên chi đoàn đang dẫn chương trình cho trò chơi nhỏ này nói, "Các bạn được đi tiếp! Những bạn không ngồi được vào ghế, xin lỗi nhé, chỉ có thể sang một bên làm khán giả thôi."

Các bạn phụ trách vội vàng chạy đến khiêng đi mười chiếc ghế, sau đó vòng thứ hai của cuộc thi giành ghế bắt đầu.

Từ Vân Khoát lùi ra một bên quan sát. Văn Vũ Lạc là người đi tiếp, ở lại đi vòng quanh những chiếc ghế còn lại. Cô thấy trong số những người đi tiếp còn có Chung Tuyết. Lúc trước Chung Tuyết và Hướng Lan Lan cũng tham gia trò chơi này, nhưng không đứng cùng họ mà đứng ở phía đối diện, chỉ vẫy tay chào nhau. Lúc này Chung Tuyết chạy đến đứng sau lưng cô, "Ha ha ha Lạc Lạc, cậu cũng lợi hại phết!"

"Lan Lan đâu, cậu ấy bị loại rồi à?" Văn Vũ Lạc hỏi.

"Ừ, cậu ấy yếu đuối quá, vòng đầu tiên đã bị loại rồi." Chung Tuyết nói, "Đâu có giống tớ, giành ghế là nghề của tớ, hồi tiểu học, cấp hai, rồi cả cấp ba, chơi giành ghế chưa bao giờ thua."

"…"

Hai người còn chưa nói xong, nhạc đã dừng lại. Văn Vũ Lạc cất bước chạy về phía một chiếc ghế, nhưng lần này lại không giành được, một nữ sinh khác đã nhanh hơn cô ngồi vào chiếc ghế đó.

Còn Chung Tuyết thì giành được, sức bật của cô ấy rất mạnh, tốc độ giành ghế rất nhanh.

Văn Vũ Lạc đành tiếc nuối rời sân.

Từ Vân Khoát nhìn cô, dường như thấy trên khuôn mặt nhỏ của cô có vài phần mất mát, nụ cười cũng không còn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!