Chương 43: (Vô Đề)

Văn Vũ Lạc mất hai giây mới hiểu được ý tứ sâu xa trong lời nói của anh, vành tai cô hơi ửng hồng.

Cô ngẩng đầu lên, cố tình trêu lại anh: "Nhưng nhà vô địch không chỉ có mình em, cả nhóm em cùng là nhà vô địch."

Từ Vân Khoát véo má cô, "Trong mắt anh." "Nhà vô địch chỉ có một mình em."

—–

Cuộc thi kết thúc, bất kể kết quả thế nào, cả nhóm phải cùng nhau ăn một bữa tối. Đây là điều đã hẹn trước khi thi, huống chi hôm nay còn giành được chức quán quân cấp trường. Mộc Tử Nhiên đề nghị sau khi ăn xong thì cùng đi hát karaoke để ăn mừng cho đã, mọi người không có ý kiến, cô ấy đặt phòng trước.

Bữa tối, Mộc Tử Nhiên gọi cả Chung Tuyết và Hướng Lan Lan đến, mọi người ngồi quây quần thành một bàn lớn. Nhà hàng do Từ Vân Khoát chọn, ở Thụy Hi Hiên, vì anh đã nói anh mời.

Thụy Hi Hiên là một nhà hàng sang trọng trong trường, món ăn phong phú và hảo hạng. Trước đây Mộc Tử Nhiên và mọi người chưa từng đến quán này, lúc ăn cơm luôn miệng nói là được thơm lây của Văn Vũ Lạc, còn chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè.

Nói mới nhớ, từ lúc yêu Văn Vũ Lạc đến giờ, Từ Vân Khoát vẫn chưa chính thức mời các bạn cùng phòng của cô ăn cơm. Lần này cả ba bạn cùng phòng của Văn Vũ Lạc có mặt, xem như đã hoàn thành việc này.

Trong đó, Đơn Tiêu Tiêu tuy không phải là bạn cùng phòng của Văn Vũ Lạc, nhưng cô nàng có thể xem như là một nửa fan cuồng của Văn Vũ Lạc. Đặc biệt là sau khi cùng Văn Vũ Lạc trải qua ba trận thi hùng biện, cô nàng không chỉ say mê nhan sắc của Văn Vũ Lạc, mà bây giờ còn khâm phục cả tài năng của cô. Trên bàn ăn, cô nàng là người kích động nhất, còn lén chụp một tấm ảnh Từ Vân Khoát đang bóc tôm cho Văn Vũ Lạc gửi vào nhóm chat của ký túc xá mà gào thét.

Từ Vân Khoát quả thực đã thong thả bóc cho Văn Vũ Lạc vài con tôm hùm, còn giúp cô bóc hai con cua lớn. Bởi vì lúc Văn Vũ Lạc bóc con tôm đầu tiên đã bị vỏ tôm đâm vào tay, da cô quá mỏng manh, hơn nữa lại không thường ăn tôm hùm nên không có kinh nghiệm bóc. Từ Vân Khoát phát hiện ra, anh không cho cô bóc nữa, phần còn lại đều do anh đảm nhiệm.

Đơn Tiêu Tiêu tám chuyện trong nhóm xong, có lẽ cảm thấy chưa đủ, lại đăng tấm ảnh đó lên vòng bạn bè.

Trong trường không thiếu những nữ sinh cuồng nhiệt và hứng thú với chuyện tình của Từ Vân Khoát và Văn Vũ Lạc như cô ấy. Tấm ảnh đó của cô ấy đã được rất nhiều người lưu về điện thoại và chia sẻ lại.

Dần dần, chuyện nhỏ ngọt ngào và cưng chiều như việc Từ Vân Khoát giúp Văn Vũ Lạc bóc tôm đã khiến cả trường đều biết.

——

Trong nhà hàng, Ninh Minh Duệ cũng lướt thấy tấm ảnh này trên vòng bạn bè. Một nữ sinh mà anh ta quen đã đăng nó. Anh ta nhìn chằm chằm vào tấm ảnh một lúc lâu, ánh mắt có chút thâm thúy.

Một bóng người xuất hiện trong tầm mắt, người anh cả Ninh Minh Quyết hẹn anh ta ăn tối cuối cùng cũng đến. Anh ta ngước mắt lên, khóa màn hình điện thoại đặt lên bàn, gọi một tiếng "Anh".

Trước mặt đám bạn bè của mình, hoặc trước mặt những người khác, Ninh Minh Duệ khá tùy tiện, không bao giờ có chuyện câu nệ. Nhưng đối mặt với Ninh Minh Quyết lại khác. Tuy Ninh Minh Quyết là anh ruột của anh ta, nhưng tuổi tác chênh lệch quá lớn, từ nhỏ anh ta đã có chút sợ. Miệng thì gọi là anh, nhưng Ninh Minh Quyết chỉ nhỏ hơn ba anh ta vài tuổi, tính cách lại lạnh lùng, cứng rắn, nên phần lớn thời gian anh ta luôn đối xử với anh như một bậc trưởng bối.

Ninh Minh Quyết bước tới kéo ghế ngồi xuống, hỏi: "Gọi món chưa?" "Chưa ạ, em đang đợi anh mà." Ninh Minh Duệ nói.

Lúc này người phục vụ cũng đã bước tới, anh ta vẫy vẫy tay. Nhân viên phục vụ của nhà hàng này trông khá ưa nhìn, anh ta không nhịn được mà nhìn thêm vài lần. Đến khi Ninh Minh Quyết nhận lấy thực đơn từ người phục vụ, anh ta mới hỏi: "Anh, hôm nay anh đến Đại học Minh, sao bữa tối không gọi cả Uyển Quân đi cùng? Em vừa nhắn tin, không biết đang làm gì mà chưa trả lời."

Ninh Minh Quyết đang lướt thực đơn, nói: "Không cần gọi con bé, chỉ hai chúng ta ăn thôi."

Ninh Minh Duệ nhìn chằm chằm Ninh Minh Quyết, không khỏi thầm nghĩ, vậy chắc chắn là có chuyện gì muốn nói với mình rồi.

Phỏng đoán của anh ta đã được xác minh không lâu sau đó. Sau khi gọi món xong, người phục vụ mang lên hai ly rượu vang. Chất lỏng màu đỏ thẫm nhẹ nhàng sóng sánh trong ly rượu chân cao. Ninh Minh Quyết cầm lấy chân ly, đôi môi mỏng nhấp một ngụm rượu rồi hỏi: "Chuyện Vũ Lạc và Vân Khoát yêu nhau, em có biết không?"

Ninh Minh Duệ khựng lại, trả lời: "À, biết ạ." "Anh, anh cũng biết sao?"

Ninh Minh Quyết đã lâu không hỏi anh ta về Văn Vũ Lạc. Lần trước anh ta thuật lại cho ông những lời Văn Vũ Lạc nói với anh ta, và cả những cảm xúc bực bội của mình, sau đó Ninh Minh Quyết chỉ bảo anh ta hãy để ý và đề phòng Văn Vũ Lạc nhiều hơn, rồi không nhắc đến cô nữa.

Thực ra anh ta cũng chẳng cần phải để ý hay đề phòng làm gì. Trong mắt anh ta, Văn Vũ Lạc dường như chẳng coi anh ta ra gì. Ngược lại, anh ta phát hiện từ khi Từ Vân Khoát yêu cô, quan hệ của Từ Vân Khoát với anh ta cũng không còn thân thiết như trước. Phải nói là Văn Vũ Lạc đã chiếm dụng rất nhiều thời gian sau giờ học của anh em anh ta. Trừ cuối tuần ra, vì cuối tuần cô gái này phải đi làm thêm, nhưng chờ cô làm thêm xong, thời gian của Từ Vân Khoát cũng là của cô ấy.

Hai người đó ngày nào cũng dính lấy nhau giải quyết ba bữa cơm một ngày.

Họ dường như đang yêu đương rất nghiêm túc, hoàn toàn khác với những gì anh ta phỏng đoán.

Có lần Văn Vũ Lạc chủ động đến sân bóng rổ tìm Từ Vân Khoát, không nói trước với anh, dường như muốn cho anh một bất ngờ. Hôm đó cô tan học sớm, lúc đó anh ta cũng đang chơi bóng ở sân, thế là đụng mặt cô.

Nhưng cô gái này đến một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn. Khi những người khác chào hỏi cô, cô rất lịch sự, duy chỉ có với anh ta là một gương mặt lạnh như băng.

Trang Tiện là một kẻ nhiều chuyện, hôm đó còn khoác vai anh ta, chủ động giới thiệu anh ta với Văn Vũ Lạc: "Đàn em ơi, đây là Ninh Minh Duệ! Cũng là nhân vật nổi tiếng của trường mình đó, hình như em chưa gặp cậu ấy bao giờ đúng không, làm quen đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!