Chương 42: (Vô Đề)

Lúc này, cuộc thi hùng biện đã tiến đến giai đoạn cuối cùng là hùng biện tự do. Trong giai đoạn này, bất kể là biện thủ ở vị trí nào, chỉ cần bấm chuông giành quyền phát biểu trên bàn là có thể đứng lên biện luận hoặc phản bác quan điểm của đối phương. Giai đoạn này cũng là cao trào của toàn bộ cuộc thi.

Tốc độ phản ứng của Văn Vũ Lạc quá nhanh. Hầu như mỗi lần biện thủ đối phương vừa nói xong quan điểm của mình, cô dường như không cần thời gian suy nghĩ, đã lập tức bấm chuông giành quyền phát biểu, sau đó đứng lên phản bác. Lý lẽ đầy đủ, quan điểm sắc bén, không một lời thừa thãi. Thế công của cô quá mãnh liệt, biện thủ phía đối phương ban đầu còn có thể đỡ được, đến sau này cả bốn biện thủ ngơ ngác ngồi tại chỗ, phải mất vài giây mới có người bấm chuông.

Về phía Văn Vũ Lạc, cô cũng không phải lúc nào cũng giành quyền. Dù cô là biện 3 phụ trách công biện, nhưng người phụ trách công biện còn có biện 2 là Mộc Tử Nhiên. Có thể thấy trong đó có hai lần, Văn Vũ Lạc đã không giành chuông mà nhường cơ hội cho Mộc Tử Nhiên ngồi bên trái mình. Vì vậy có sự so sánh, Mộc Tử Nhiên biểu hiện cũng rất tốt, quan điểm cô ấy đưa ra cũng rất rõ ràng và logic, nhưng khí thế rõ ràng yếu hơn Văn Vũ Lạc rất nhiều. Mỗi khi Văn Vũ Lạc đứng lên phát biểu, cô giống như một mỹ nhân lạnh lùng, cao ngạo đang nghiền ép chúng

sinh. Nhan sắc của cô khiến người ta không thể rời mắt, còn cái miệng vừa lanh lợi vừa sắc bén đó lại khiến người ta muốn cúi đầu bái phục.

Dưới sân khấu, rất nhiều sinh viên giơ điện thoại lên chụp ảnh, vẻ mặt kích động. Mỗi khi Văn Vũ Lạc phát biểu, tiếng hò hét lại đặc biệt lớn, sau đó là những tràng pháo tay kịch liệt.

"Aaaa tớ tuyên bố tớ trở thành fan của nữ thần Văn, à không, fan của

chị!!!" Một nữ sinh hưng phấn nói, nói xong câu đó cô mới nhận ra mình đã là sinh viên năm hai, còn lớn hơn Văn Vũ Lạc một tuổi. Mỹ nhân lạnh lùng tỏa sáng này năm nay mới là năm nhất, là một đàn em.

"Ai nói cô ấy chỉ có mặt và dáng người? Cô ấy rõ ràng còn có tài hoa như vậy, thật sự lợi hại quá đi!" Có người khen ngợi.

Thi hùng biện thực ra là kiểm tra thực lực tổng hợp của một người, không chỉ là khả năng diễn đạt bằng lời nói, mà còn là khả năng phản ứng, khả năng logic, khả năng phân tích, kiến thức, cũng như khả năng tư duy đa chiều. Khi phản bác quan điểm của người khác, cần phải có dẫn chứng phong phú thì mới có thể khiến quan điểm của mình thuyết phục, chứ không phải nói suông.

Mỗi lần Văn Vũ Lạc đưa ra quan điểm, lượng thông tin luôn cực lớn, đủ để chứng minh cô không phải là người đẹp não rỗng, mà là người có thực học.

Nếu không phải vì cô thực sự có vẻ ngoài thanh xuân xinh đẹp, thì những quan điểm và lời phản biện mà cô đưa ra hoàn toàn không giống của một sinh viên năm nhất.

Ninh Minh Quyết đứng trong đám đông, ánh mắt cũng dán vào cô gái trên sân khấu. Trong số tám biện thủ, hình tượng của cô nổi bật nhất, ông vừa đến đây đã lập tức chú ý đến. Làn da cô trắng hơn những người khác một tông, ngũ quan đã thừa hưởng một cách chuẩn xác tất cả những ưu điểm của người phụ nữ kia. Nói thật, còn có vài phần giống ông, đặc biệt là khí chất lạnh lùng toát ra từ ánh mắt.

Ninh Minh Quyết đã xem hết toàn bộ quá trình của giai đoạn hùng biện tự do. Bên tai ông ồn ào, có người đang hô to tên Văn Vũ Lạc, những lời khen ngợi cũng nối tiếp nhau. Còn có một số người vừa mới chạy đến xem cuộc thi, cứ cố gắng chen lên phía trước, vài lần có người suýt nữa đụng vào người ông, may mà có trợ lý và thư ký che chắn mới tránh được.

"Cô bé tên Văn Vũ Lạc này, thật sự rất giỏi, người đã xinh đẹp rồi mà cái miệng lại còn lanh lợi thế chứ." Cừ Vĩ vừa rồi cũng bị cuộc thi hùng biện trên sân khấu thu hút. Vốn dĩ ông chỉ đi cùng Ninh Minh Quyết, để ông ấy thưởng thức cuộc thi hùng biện do trường họ tổ chức, không ngờ lại đặc sắc đến vậy, xem rất đã. Ninh Minh Quyết cũng không có ý định rời đi, ông đứng xem một lúc lâu.

Gương mặt Ninh Minh Quyết ngược sáng, không nhìn rõ biểu cảm cụ thể, chỉ thấy khóe miệng đang mím chặt có một tia thả lỏng.

Người đàn ông cụp mắt xuống, im lặng không đáp lời Cừ Vĩ. Ánh mắt lại hướng về sân khấu.

Tầm mắt rơi xuống tấm bảng màu xanh lam trên bàn trước mặt cô gái. Trên đó có ghi tên và thông tin khoa của cô.

Khoa Luật, Văn Vũ Lạc.

Chuyên ngành đại học của cô, là luật.

Mấy người lớn, bị kẹt giữa một đám sinh viên đông đúc trông có chút lạc lõng. Lý Hiền Nguyên đứng ngay bên cạnh Ninh Minh Quyết.

Những người đi cùng khác, hoặc là đang chú ý đến cuộc thi trên sân khấu, hoặc là không hiểu vì sao Ninh Minh Quyết lại đột nhiên im lặng

lạ thường. Chỉ có ông ta mới có thể từ những biểu cảm vi tế của Ninh Minh Quyết mà đoán ra được một vài suy nghĩ trong lòng ông, không nhịn được mà ghé sát vào Ninh Minh Quyết nói một câu: "Ninh tổng, cô Văn, có chút khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác ạ."

Lời vừa dứt, lại thấy sắc mặt Ninh Minh Quyết có chút lạnh đi. Lý Hiền Nguyên nói xong câu đó không dám nói gì thêm, chỉ yên lặng đứng bên cạnh.

Sau khi giai đoạn hùng biện tự do kết thúc, cuộc thi hùng biện cũng đến hồi kết. Trọng tài tuyên bố cuộc thi kết thúc, sau đó là phần các giám khảo tính điểm và thảo luận cuối cùng, kết quả cuộc thi sẽ được công bố ngay tại chỗ.

Quá trình này cần mười phút.

Cừ Vĩ thấy Ninh Minh Quyết không có ý định rời đi, dường như muốn chờ kết quả cuộc thi được công bố, ông ta đứng chờ cùng, không thúc giục Ninh Minh Quyết.

Cuộc thi đã kết thúc, nhưng những sinh viên xung quanh ai nấy tràn đầy sức sống, ríu rít nói chuyện không ngớt, cũng vẫn có những sinh viên mới chen vào xem.

Các giám khảo cuối cùng cũng thảo luận xong, tuyên bố kết quả cuộc thi.

Đội của cô giành được chức quán quân, hơn nữa cô còn được bình chọn là Biện thủ xuất sắc nhất.

Hai nữ sinh mặc lễ phục màu xanh nhạt bước lên bục giảng, trên khay trong tay họ mỗi người có bốn chiếc huy chương, còn có một chiếc cúp vàng và một chiếc cúp bạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!