Cô gái trước mắt này, với nhan sắc của cô, dùng từ "kinh vi thiên nhân" để hình dung cũng không hề khoa trương, một gương mặt quá đỗi minh diễm.
Đôi con ngươi có màu hổ phách đặc biệt, tựa như một hồ nước sâu thẳm đầy bí ẩn, đuôi mắt lại cong lên, tự nhiên sinh ra vẻ quyến rũ.
Vương Tần Xuyên bắt đầu tưởng tượng ra dáng vẻ của cô khi mặc đồ cổ trang, nhất định sẽ vô cùng yêu diễm. Đát Kỷ hay Bao Tự thời xưa có lẽ cũng chỉ có dung mạo thế này mà thôi.
"Không thành vấn đề," chàng trai nhướng mày, thái độ thay đổi một trăm tám mươi độ. Anh ta nói: "Đi nào, tôi dẫn cô đi chọn kịch bản."
"Muốn chơi kịch bản nào?"
"Loại nào cũng được, tôi đến đây để phỏng vấn, muốn tôi chơi kịch bản nào thì anh cứ quyết định đi." Văn Vũ Lạc trước nay chưa từng chơi board game (kịch bản sát), nên nói thẳng.
Vương Tần Xuyên không nhịn được quay đầu lại liếc cô một cái. Không thể không nói, cô em này tuy trông thanh tú lạnh lùng, rất giống Tô Đát Kỷ lúc sai hạ nhân ném đại thần vào hố rắn, nhưng ăn nói cũng rất được việc.
"Được, vậy chơi một kịch bản kinh dị đi, xem gan cô đến đâu. Vừa hay có khách đã đặt trước lát nữa muốn chơi kịch bản này, vốn là kịch bản năm người nhưng họ lại thiếu một người, cô đến đúng lúc quá, có thể bắt đầu được rồi." Vương Tần Xuyên nói rồi từ trên giá sách gỗ lim lấy xuống một hộp kịch bản có in hình bàn tay máu màu đỏ.
Văn Vũ Lạc khẽ im lặng nửa giây, rồi đáp: "Vâng."
————-
Cùng lúc đó, tại sân vận động trong khuôn viên Đại học Minh Thành.
Cả ba phía khán đài chật kín người, một trận bóng rổ nảy lửa đang diễn ra.
Các cầu thủ khoa Khoa học Máy tính thống nhất mặc đồng phục màu đỏ, còn khoa Kiến trúc mặc đồng phục màu xanh. Hai bên đối đầu ngang tài ngang sức, đội đỏ có phần mạnh mẽ hơn, nhưng sự phối hợp đồng đội lại không bằng đội xanh. Tỉ số đang dẫn trước giờ đây dần bị đội xanh ngoan cường lật ngược, sắp san bằng. Nhưng không lâu sau đó, hậu vệ
của đội đỏ đã tung ra một cú ném xa ba điểm, khiến cả sân vận động bùng nổ, đồng thời dội một gáo nước lạnh vào nhiệt huyết đang hừng hực của đội xanh.
"Từ Vân Khoát! Từ Vân Khoát!! A a a a a." Các nữ sinh hét vang tên anh.
Có những người sinh ra dường như là con cưng của trời, mọi thứ đều hoàn hảo, một nam thần không góc chết.
Cú ném ba điểm đó cũng xem như đã vẽ nên một cái kết đẹp cho nửa đầu trận đấu. Dưới tiếng còi của trọng tài, hai đội bước vào giờ nghỉ giữa hiệp.
Trận đấu này do Hội sinh viên và câu lạc bộ bóng rổ phối hợp tổ chức. Ngay khi nghỉ giữa hiệp, các thành viên đã nhanh chóng mang khăn lông và nước khoáng đã chuẩn bị sẵn đến cho cầu thủ của hai đội.
Trong đó, hậu vệ ghi điểm của đội đỏ là người chói mắt nhất, vô số ánh mắt đổ dồn về phía anh. Quá nhiều nữ sinh đang gào tên anh, anh chỉ giơ tay phải lên vẫy một cái xem như đáp lại, khiến tiếng hét càng thêm điên cuồng.
Trang Tiện ngửa cổ tu một hơi nước, rồi vỗ vỗ vào một chàng trai có thân hình hơi mập bên cạnh: "Anh em, cậu sao thế? Không đúng trạng thái à?"
Đội bóng khoa Khoa học Máy tính dưới sự huấn luyện của Từ Vân Khoát luôn rất mạnh, so với các khoa khác về cơ bản đều là áp đảo. Hôm nay đấu với khoa Kiến trúc lại có chút chật vật, nếu để tỉ số bị vượt qua thật thì "thần cách" của khoa bọn họ coi như xong.
Chàng trai mập mạp có vẻ ngượng ngùng, anh ta xoa bụng: "Chết tiệt, tôi ăn no quá, lúc chơi bóng đầu óc cứ như bị hồ dán dính lại, không thì làm sao cho khoa Kiến trúc có cơ hội cướp điểm được chứ?"
Trang Tiện vẻ mặt cạn lời: "Đúng là cậu thật đấy."
Chàng trai mập mạp cười hì hì: "Phải trách anh Khoát ấy chứ, bữa tối lần này lại đặt ở Thụy Hi Hiên, đồ ăn ở đó ngon quá trời."
"Cậu có chút tiền đồ nào không hả."
Trong lúc nói chuyện, Trang Tiện thấy Ninh Uyển Quân, cô cháu gái trông có vẻ hiền lành, ít nói của Ninh Minh Duệ, đang cùng hai cô gái khác đi về phía Từ Vân Khoát. Anh ta hướng ánh mắt đầy hứng thú sang.
"Tiểu Quân? Sao cháu lại đến đây." Ninh Minh Duệ đang nói chuyện với Từ Vân Khoát, ngẩng đầu nhìn người vừa đến trước mặt.
Ninh Uyển Quân tính cách hướng nội, cô bé khẽ gọi một tiếng "chú út", sau đó không nói gì, dường như bị cô bạn bên cạnh kéo tay.
Ninh Minh Duệ vặn nắp chai lại, cười cười nhìn cô bé: "Nói đi, có chuyện gì?"
Ninh Uyển Quân không dám nhìn về phía Từ Vân Khoát, chỉ cảm thấy mặt mình nóng bừng, nói với hai cô bạn bên cạnh: "Tớ đã dẫn các cậu đến đây rồi, các cậu tự nói đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!