Lúc đầu Văn Vũ Lạc chỉ thấy tiền thưởng là mười nghìn tệ, nhưng khi đọc kỹ phần giới thiệu, cô mới biết đó là phần thưởng cho mỗi thành viên của đội quán quân. Ngoài ra, cuộc thi còn bình chọn ra một giải "Biện thủ xuất sắc nhất", và người đoạt giải này không nhất thiết phải thuộc đội quán quân. Tiền thưởng cho danh hiệu này là năm nghìn tệ.
Nói cách khác, nếu trong cuộc thi này cô vừa giành được quán quân với đồng đội, vừa đoạt giải Biện thủ xuất sắc nhất, cô có thể kiếm được mười lăm nghìn tệ.
Đối với Văn Vũ Lạc, đây là một sức hấp dẫn cực lớn.
Kết thúc tiết học buổi chiều, Văn Vũ Lạc gửi tấm ảnh chụp standee quảng cáo cuộc thi vào nhóm chat của ký túc xá [Hoa Mộc Lan Trong Nước], hỏi xem Chung Tuyết và mọi người có muốn tham gia không.
Thi hùng biện thường là thi đấu đồng đội, và cuộc thi Xuân Hoa cũng vậy, gồm có biện 1, biện 2, biện 3 và biện 4. Ký túc xá của họ vừa hay có bốn người, nếu ba bạn cùng phòng còn lại cũng đồng ý tham gia thì Văn Vũ Lạc có thể lập thành một đội với họ. Nhưng đó chỉ là tình huống lý tưởng. Thực tế là, sau khi Văn Vũ Lạc gửi thông tin về cuộc thi vào nhóm, phải rất lâu sau mới có người trồi lên trả lời.
Người đầu tiên là Hướng Lan Lan.
Hướng Lan Lan: [Tớ không giỏi hùng biện lắm, cũng không hứng thú với cái này, xin lỗi nhé Lạc Lạc.]
Văn Vũ Lạc: [Không sao đâu.]
Chung Tuyết nhảy ra: [Lạc Lạc muốn tham gia cuộc thi này á? Nghiêm túc không?? Sao vậy?]
Văn Vũ Lạc trả lời: [Có tiền thưởng.]
Chung Tuyết: [Nhưng cuộc thi này khó lắm đó, phải vào tận chung kết, giật giải quán quân mới có tiền thưởng, mệt chết đi được. Hơn nữa mấy cuộc thi kiểu này chắc chắn bị mấy người trong câu lạc bộ hùng biện của trường mình thầu hết rồi, dẻo mỏ lắm, sao mà đấu lại họ.]
Hướng Lan Lan: [Chẳng phải quan trọng là tham gia sao. Nếu tớ có hứng thú với hùng biện dù chỉ một chút thôi, có lẽ tớ đã tham gia cùng Lạc Lạc rồi. Thật ra chúng ta học Luật, sau này biết bao người sẽ làm luật sư, không nên sợ hùng biện. Lạc Lạc, tớ ủng hộ cậu.]
Hướng Lan Lan: [Tớ đề nghị cậu hỏi thử trong nhóm chat chung của cả khóa xem, chắc sẽ có người muốn tham gia giống cậu đó.]
Nhóm chat chung của khóa…
Văn Vũ Lạc nghĩ ngợi, rồi quyết định thôi bỏ đi.
Nhóm chung của khóa quá đông người, ngày thường nếu không phải cố vấn học tập thông báo việc gì thì chỉ có vài bạn tính tình sôi nổi hay lên tiếng. Cô cũng không muốn gây chú ý trong nhóm lớn.
Đợi Mộc Tử Nhiên trả lời đã.
Nếu cậu ấy cũng không muốn tham gia, cô sẽ đăng ký trước một mình. Sau đó đợi nhà trường sắp xếp đội viên.
Đây là cơ chế của cuộc thi, nếu đã có ý định lập đội từ trước thì lúc đăng ký có thể đăng ký theo đội. Nếu chưa có đội, nhà trường sẽ dựa vào danh sách sinh viên đăng ký để ghép đội ngẫu nhiên.
Lúc Văn Vũ Lạc và Từ Vân Khoát vào nhà ăn dùng bữa, cô nhận được tin nhắn trả lời của Mộc Tử Nhiên.
Mộc Tử Nhiên: [Trời đất, giờ tớ mới thấy tin nhắn.]
Mộc Tử Nhiên: [Trùng hợp quá, tớ cũng muốn tham gia cuộc thi này, chiến chung nào!!! @VVL]
Mộc Tử Nhiên: [Hồi tiểu học với cấp hai tớ tham gia thi hùng biện suốt, giật được khối giải thưởng rồi đó.]
Chung Tuyết lại trồi lên: [Vậy là Lạc Lạc có người gánh team rồi, chị Nhiên của chúng ta lên sàn thôi.]
Chung Tuyết: [Đến lúc đó, Lạc Lạc sẽ phụ trách dùng nhan sắc làm lóa mắt titan của đối thủ, còn chị Nhiên sẽ phụ trách dùng ngôn từ sắc bén đè bẹp họ.]
Mộc Tử Nhiên: [Thôi đừng tâng bốc quá, sợ đến lúc đó lại muối mặt (icon ngại ngùng)]
Văn Vũ Lạc đang trò chuyện với bạn cùng phòng trong nhóm thì bị Từ Vân Khoát véo má. "Nhắn tin với ai thế?"
Hai người vừa mới gọi món xong, đang xếp hàng chờ lấy đồ ăn, Từ Vân Khoát đứng ngay sau lưng cô.
Văn Vũ Lạc đáp: "Bạn cùng phòng ạ, có một bạn cùng phòng của em cũng muốn tham gia cuộc thi đó."
Từ Vân Khoát lại véo má cô một cái nữa, "Vậy cũng mới có hai người, em định tìm hai người còn lại thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!