Chương 38: (Vô Đề)

Văn Vũ Lạc cầm lấy điện thoại.

"Ai nhắn tin thế?" Từ Vân Khoát đặt tay lên vô lăng, mắt nhìn thẳng con đường phía trước, cất tiếng hỏi.

Văn Vũ Lạc liếc nhìn dòng tin nhắn trên màn hình điện thoại của anh. Là một người tên Nguy Khê gửi đến qua WeChat.

"Nguy Khê," Văn Vũ Lạc đọc cái tên đó lên, "Anh ấy hỏi anh đã nhận được file nén Lạc Khôn gửi vào hòm thư chưa."

Hai người mà Văn Vũ Lạc vừa nhắc tên thuộc khoa Toán, đang hợp tác cùng Từ Vân Khoát trong một dự án thi đấu.

Sau khi thuật lại nội dung tin nhắn, Văn Vũ Lạc vẫn bình tĩnh nhìn màn hình điện thoại của Từ Vân Khoát.

"Em trả lời giúp anh đi," người đàn ông ở ghế lái nói. "Vâng…"

Để trả lời tin nhắn xong rồi hỏi anh ấy chuyện tấm ảnh sau vậy, Văn Vũ Lạc thầm nghĩ.

Cô biết mật khẩu màn hình khóa điện thoại của Từ Vân Khoát, một dãy số rất đơn giản và tùy ý, bốn số 1 và hai số 5. Ngón tay cô gõ nhẹ vài cái để nhập mật khẩu.

Màn hình khóa vừa mở, một tấm ảnh mới hiện ra.

Hình nền chờ và hình nền màn hình chính của Từ Vân Khoát không giống nhau.

Nhưng cả hai là ảnh của cô…

Và cũng là một tấm ảnh chụp cô hồi cấp ba.

Trong ảnh, cô đang ngồi trước bàn học trong lớp, dường như đang suy nghĩ về một bài toán khó. Tay phải cô cầm bút, đầu ngón tay cái thì đang cắn nhẹ, đôi mày hơi chau lại.

Hai trong số các cửa sổ của lớp học đang mở, ngày hôm đó gió có lẽ hơi lớn, rèm cửa bị thổi bay tạo thành một đường cong rộng, đuôi tóc ngựa của cô cũng bay lên khá cao, vài lọn tóc mai hơi rối, xõa xuống hai bên má.

Văn Vũ Lạc mím môi.

Hai tấm ảnh này, là cô Trương đưa cho anh ấy sao? Chỉ có khả năng này thôi.

"Trả lời sao đây anh…" Văn Vũ Lạc hỏi.

Từ Vân Khoát nói: "Em cứ bảo là nhận được rồi."

Văn Vũ Lạc gật đầu, vào WeChat, gõ lại những gì Từ Vân Khoát bảo cô trả lời.

Sau đó bấm gửi.

"Em gửi rồi," Văn Vũ Lạc nói. "Ừ."

Từ trạm tàu điện ngầm đến Bệnh viện Nhân dân thành phố quả thực chỉ vài bước chân, lái xe lại càng nhanh. Chỉ trong chốc lát, Từ Vân Khoát đã lái xe về đến bãi đỗ của bệnh viện.

Văn Vũ Lạc vẫn cầm điện thoại của Từ Vân Khoát, không đặt lại lên bệ tì tay trung tâm.

Chờ người đàn ông thong thả đỗ xe xong, cô bật sáng màn hình điện thoại lần nữa rồi đưa qua, "Tấm ảnh này là sao đây?"

"Là cô Trương đưa cho anh à?"

Từ Vân Khoát rút chìa khóa xe, ánh mắt chuyển sang gương mặt trắng như tuyết của cô, lười biếng đáp: "Ừ."

Thật ra so với hồi cấp ba, ngũ quan của Văn Vũ Lạc không thay đổi nhiều, vẫn vô cùng tinh xảo và xinh đẹp. Bây giờ cô vẫn giữ được vẻ ngây ngô, trong trẻo như vậy.

Chỉ là hồi cấp ba, có bộ đồng phục làm nền, khí chất học sinh của cô càng đậm nét hơn, cũng non nớt hơn.

"Anh không thấy trông ngốc lắm à?" Văn Vũ Lạc nói. Vậy mà còn dùng làm cả hình nền chờ và hình nền chính.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!