Văn Vũ Lạc đáp: "Bạn trai của em."
Trương Mẫn Ngọc cười rộ lên, vỗ vỗ vai cô, "Không tồi nha Vũ Lạc, lên đại học nhanh vậy đã yêu đương rồi à?"
"Quả là đã trưởng thành rồi, trưởng thành thật tốt."
Mỗi ngày đứng lớp, nhìn đám học trò ngây ngô đó, bà lại thường xuyên tưởng tượng khi chúng trưởng thành, vào đại học, ra xã hội, sẽ trông như thế nào.
Bao nhiêu người có thể thành rồng thành phượng, bao nhiêu người có thể thực hiện được khát vọng và lý tưởng của mình.
"Bạn trai em… anh ấy cũng muốn đến bệnh viện," Văn Vũ Lạc nói.
"A? Vậy thì phiền quá, em bảo cậu ấy đừng đến nữa. Em ở đây một lát rồi cũng mau về trường đi," Trương Mẫn Ngọc nói.
"Không sao đâu ạ," Văn Vũ Lạc nói.
"Haiz, thôi vậy, bạn trai em đến thì cứ đến đi, cô cũng không cản. Không thì lát nữa em một mình về trường, cô cũng không yên tâm," Trương Mẫn Ngọc suy nghĩ một chút rồi nói, không nhịn được lại nhìn Văn Vũ Lạc.
Dù sao cũng là một cô bé xinh đẹp như vậy.
Mỗi giường bệnh chỉ có một chiếc ghế, hoặc là ở khu vực trung tâm hành lang có ba hàng ghế nghỉ. Xét thấy không muốn làm ồn đến giấc ngủ của Lý Duy, Trương Mẫn Ngọc dẫn Văn Vũ Lạc đến khu nghỉ ngơi tìm hai chiếc ghế ngồi xuống nói chuyện.
Trương Mẫn Ngọc dường như không muốn nói nhiều về bệnh tình của Lý Duy, chỉ nói không nghiêm trọng, thay vào đó lại quan tâm rất nhiều đến chuyện ở trường của Văn Vũ Lạc.
"Sau khi em tốt nghiệp, cô cũng chưa có dịp gọi điện quan tâm em. Haiz, cũng tại cái bệnh của ba Đám Mây. Ông ấy phát hiện ra đúng vào lúc các em thi đại học. Tuy rằng, tuy rằng không phải bệnh gì to tát, nhưng trong lòng cô rối như tơ vò, chỉ sợ khối u trên đầu ông ấy sẽ tiếp tục lớn lên. Ở Cẩm Thành đã khám rất nhiều bác sĩ. Ông nội Đám Mây là thầy thuốc đông y, ban đầu bọn cô muốn điều trị từ từ, nhưng bệnh tình không thuyên giảm nên mới quyết định đến Minh Thành để phẫu
thuật."
"Phẫu thuật cần bao nhiêu tiền ạ?" Văn Vũ Lạc hỏi.
Trương Mẫn Ngọc nói: "Chưa biết nữa, bác sĩ vẫn chưa xác định được phương án phẫu thuật, chỉ nói là ca mổ này hơi khó."
"Đúng rồi Tiểu Lạc, em có liên lạc với San San và Tiểu Ngải trong lớp không? Mấy đứa cũng thi đậu đến Minh Thành đấy. Tiểu Ngải còn giống em, cũng học ở Minh Đại." Trương Mẫn Ngọc hỏi.
Rõ ràng lại đang đổi chủ đề.
"Dạ không," Văn Vũ Lạc đáp, "Mọi người khá bận ạ."
Thực ra là quan hệ của cô với các bạn trong lớp đều bình thường.
Người mà Trương Mẫn Ngọc nhắc đến là Hầu San San và Ngải Tranh, một người học ở Học viện Ngoại ngữ Minh Thành, một người cũng ở Minh Đại, học khoa Công nghệ thông tin.
Hình như còn có hai bạn học nữa cũng đang học đại học ở Minh Thành, cô thấy trong nhóm chat của lớp cấp ba.
Nhưng không ai liên lạc với cô, cô cũng không chủ động liên lạc với họ.
"Cũng phải, thời gian đại học trông có vẻ nhiều hơn cấp ba, nhưng nếu muốn sống phong phú hơn một chút, muốn cuối kỳ đạt được điểm cao thì cũng rất bận rộn," Trương Mẫn Ngọc nói.
Hai người đang nói chuyện thì một bác sĩ mặc áo blouse trắng đi tới. Trương Mẫn Ngọc nhận ra đó là bác sĩ chủ trị của Lý Duy, Chu Gia Viễn.
Một bác sĩ rất trẻ.
"Bác sĩ Chu, có chuyện gì vậy ạ?" Trương Mẫn Ngọc đứng dậy.
Ánh mắt Chu Gia Viễn lướt qua Văn Vũ Lạc, rồi chuyển sang Trương Mẫn Ngọc, nói: "Phòng bệnh số 03 đã dọn ra một giường trống, giường của Lý Duy có thể chuyển đến đó."
Trương Mẫn Ngọc ngẩn người, "Thật sao ạ? Tốt quá rồi."
Bà còn tưởng phải đợi thêm một thời gian nữa mới có giường bệnh chính thức, hoặc thậm chí đã làm phẫu thuật xong rồi mà vẫn phải để Lý Duy nằm ở hành lang bệnh viện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!