Chương 33: (Vô Đề)

Văn Vũ Lạc cũng không quay đầu lại, cứ thế rời khỏi thư viện.

Bên trong thư viện có máy sưởi, bước vào là một luồng khí ấm áp, nhưng khi bước ra lần nữa, gió lạnh bên ngoài lại ùa vào người.

Trong phút chốc, cô tỉnh táo hơn không ít.

Văn Vũ Lạc có chút hối hận, lẽ ra cô nên tiếp tục đứng đó chờ. Họ không thể nói chuyện mãi được.

Có lẽ chỉ cần đợi thêm một lát, Ninh Uyển Quân sẽ rời đi, và sau đó cô sẽ bước đến chỗ Từ Vân Khoát.

Cả trường biết anh là bạn trai của cô.

Tại sao cô phải vì Ninh Uyển Quân nói chuyện với anh mà không vui chứ?

Ninh Minh Duệ và Từ Vân Khoát học cùng khoa, lại là bạn bè. Ninh Uyển Quân lại là cháu gái của Ninh Minh Duệ. Việc Ninh Uyển Quân và Từ Vân Khoát quen biết nhau là chuyện rất bình thường. Gặp nhau ở thư viện nói vài câu cũng là bình thường.

Không thể nào vì Từ Vân Khoát yêu đương với cô mà anh phải vạch rõ ranh giới với nhà họ Ninh.

Cô cũng không muốn yêu cầu Từ Vân Khoát phải làm như vậy.

Văn Vũ Lạc lấy điện thoại từ trong túi áo ra, định nhắn tin cho Từ Vân Khoát.

Nhưng lại chần chừ mãi không biết soạn cái gì.

Ánh mắt lướt qua thời gian trên màn hình điện thoại, bây giờ là 8 giờ 40. Thôi vậy, không làm phiền anh đi cùng cô đến bệnh viện nữa.

Văn Vũ Lạc bước nhanh xuống bậc thềm, lại quét một chiếc xe đạp công cộng, đạp về phía cổng trường gần nhất.

Cổng Bắc là gần nhất. Ra khỏi cổng trường, Văn Vũ Lạc bắt một chiếc taxi.

"Tài xế, đến bệnh viện Nhân dân thành phố ạ," Văn Vũ Lạc nói với tài xế.

Tài xế đáp lại, khởi động xe, chạy về hướng cô đã nói.

Văn Vũ Lạc ngồi ở ghế sau, không biết là mệt mỏi hay có chút uể oải, cô giơ tay che mặt, sau đó dựa lưng vào ghế, ngẩn ngơ nhìn cảnh đêm lướt qua ngoài cửa sổ.

Cô thấy Từ Vân Khoát và Ninh Uyển Quân đứng nói chuyện với nhau, cô thấy không vui.

Có phải là vì, trong tiềm thức, là cái cảm giác tự ti sâu sắc đó không? Rõ ràng cô biết điều đó thật nực cười.

Cô không nên tự ti.

Cô không nên để ý nhiều như vậy.

Nhưng thân phận của cô quả thực không quang minh chính đại, nên Ninh Minh Quyết mới ghét cô như vậy.

Mà Ninh Uyển Quân thì danh chính ngôn thuận, là hòn ngọc quý trên tay của Ninh Minh Quyết.

Xuất thân của cô ta, không tì vết, mới là người xứng đôi với Từ Vân Khoát.

Trong trường có rất nhiều nữ sinh thích Từ Vân Khoát, có phải cô ta cũng thích anh không?

Kẻ xâm nhập.

Văn Vũ Lạc đột nhiên lại nghĩ đến từ này.

Sự tồn tại lạc lõng của cô, đến Minh Thành, xâm nhập vào thành phố phồn hoa này, trêu chọc một người có lẽ không thuộc về mình.

Tháng này cô có hơi mất lý trí.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!