Tối thứ năm Văn Vũ Lạc quả thật có một lớp học buổi tối. Sau khi cùng Từ Vân Khoát giải quyết xong bữa tối ở nhà ăn, hai người ngồi lại một lúc, rồi Từ Vân Khoát đưa cô đến khu giảng đường có lớp học đó.
Lớp này học trong một phòng học nhỏ, chỉ có khoảng hơn hai mươi người.
Văn Vũ Lạc đến khá sớm, trong phòng mới có vài người, nên Từ Vân Khoát cũng vào cùng cô. Chỗ ngồi cũng là do Từ Vân Khoát chọn giúp.
"Chỗ này đi, em không phải thích ngồi cạnh cửa sổ à?" Từ Vân Khoát nói, dắt cô đến vị trí đã chọn.
Đó là một chỗ ngồi cạnh cửa sổ ở dãy thứ ba.
"Vâng." Văn Vũ Lạc đáp, hai người cùng đi tới đó, cô tháo cặp sách xuống.
Trong phòng học vang lên những tiếng sột soạt.
Ở trường có quá nhiều người nhận ra Từ Vân Khoát, mấy bạn học đã có mặt trong phòng chắc cũng vậy.
Lúc này vẫn còn sớm, Từ Vân Khoát ngồi xuống ghế trống bên cạnh Văn Vũ Lạc. Phòng học này toàn là bàn đôi.
"Anh ngồi một lát, đợi vào lớp rồi anh đi," Từ Vân Khoát nói.
Văn Vũ Lạc lấy sách giáo khoa và hộp bút của tiết này ra, ánh mắt liếc qua những người khác trong phòng. Hình như có người đang cầm điện thoại chụp họ, âm thanh màn trập quên tắt, cô còn nghe thấy một tiếng "tách".
"Lát nữa anh đi đâu?" cô hỏi Từ Vân Khoát. Tối nay Từ Vân Khoát không có lớp.
"Thư viện, chờ em tan học," Từ Vân Khoát nói.
Ở bên Từ Vân Khoát một tháng, Văn Vũ Lạc phát hiện tuy anh được gọi là "đại thần", nhưng vị thần này thực ra cũng rất nỗ lực, chứ không phải hoàn toàn không học hành, dành hết thời gian sau giờ học để chơi game hay làm việc khác. Trước khi quen cô, anh cũng thường xuyên đến thư viện.
"9 giờ em mới tan học," Văn Vũ Lạc nói.
"Ừ, biết rồi," Từ Vân Khoát đang bận trả lời tin nhắn, lười biếng đáp một tiếng.
Môn học này là một môn tự chọn chuyên ngành của khoa Luật. Mộc Tử Nhiên cũng chọn môn này, vì vậy mỗi lần học, Văn Vũ Lạc và Mộc Tử Nhiên luôn ngồi cùng nhau. Nếu ai đến trước sẽ giữ chỗ cho người kia.
Lúc Mộc Tử Nhiên bước vào phòng học, đã thấy Từ Vân Khoát và Văn Vũ Lạc đang ngồi cạnh nhau.
Tình cảnh này, tuần trước nữa, Mộc Tử Nhiên cũng đã gặp một lần. Không biết là muốn ngọt chết ai nữa, chủ yếu là quá nổi bật. Chỉ một trong hai người họ xuất hiện trong phòng học thôi đã đủ thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt, huống hồ là cả hai ngồi cùng một chỗ.
Thấy Mộc Tử Nhiên vào, Văn Vũ Lạc kéo tay áo Từ Vân Khoát. Từ Vân Khoát nhận ra Mộc Tử Nhiên, trước đây đã gặp một lần.
Anh đứng dậy nhường chỗ, giơ tay xoa nhẹ tóc Văn Vũ Lạc, giọng trầm thấp, "Bạn trai đi đây."
"Vâng," Văn Vũ Lạc suy nghĩ một chút, rồi cũng đứng lên, "Em tiễn anh ra ngoài."
"Được thôi," Từ Vân Khoát cười cười.
Mộc Tử Nhiên chỉ biết đứng một bên nhìn, trong lòng gào thét. Có cần phải như vậy không, tiễn qua tiễn lại.
A, đại lão nổi tiếng của trường khi yêu đương cũng sến súa thế này sao!
"Cảm ơn đại thần đã nhường chỗ," lúc Từ Vân Khoát bước ra khỏi chỗ ngồi, Mộc Tử Nhiên không quên khách sáo một câu.
Dáng vẻ Từ Vân Khoát lười biếng, "Nên làm mà."
Sau đó anh nắm tay Văn Vũ Lạc, dắt cô ra ngoài phòng học.
Mộc Tử Nhiên cùng những người khác trong phòng nhìn theo bóng lưng hai người, không khỏi thầm nghĩ.
Nếu không phải cô ấy cũng vừa hay chọn môn này, và môn này không học ở phòng nhỏ, có khi Từ Vân Khoát sẽ ngồi học cùng Văn Vũ Lạc cả buổi cũng không chừng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!