Lần cảm mạo này của Văn Vũ Lạc kéo dài hơn một tuần mới thuyên giảm, giọng nói cũng khàn đi mấy ngày.
Thời gian dần trôi vào tháng 11, tiết trời vừa ấm lên được hai hôm lại đột ngột trở lạnh.
Văn Vũ Lạc nhẩm tính, cô và Từ Vân Khoát bên nhau đã sắp tròn một tháng.
Cảm nhận lớn nhất trong tháng này là, làm bất cứ chuyện gì cũng không còn một mình nữa.
Cảm giác cô độc vơi đi rất nhiều.
Trước khi quen Từ Vân Khoát, Văn Vũ Lạc luôn ăn cơm một mình ở nhà ăn, một mình vùi đầu trong thư viện. Dù các bạn cùng phòng đều rất thân thiện, nhưng vì lịch học của mỗi người khác nhau, cộng thêm tính cách của cô, nên rất hiếm khi họ hẹn nhau đi ăn ở căng tin hay cùng tự
học ở thư viện.
Từ Vân Khoát quả thực đúng như những lời bàn tán trên diễn đàn trường, là một người bạn trai rất tốt.
Sáng, trưa, chiều, chỉ cần cả hai có thời gian rảnh và không có tiết, họ luôn ăn cùng nhau. Từ thứ hai đến thứ sáu, nếu không có lớp học buổi tối, họ sẽ cùng nhau đến thư viện.
Điều đó khiến Văn Vũ Lạc có chút chìm đắm.
Tối nay trời đặc biệt lạnh, rõ ràng mới tháng 11, cũng chưa có tuyết rơi. Từ Vân Khoát đưa cô xuống dưới ký túc xá, Văn Vũ Lạc bị anh hôn đến hơn mười phút, sau đó không lên lầu ngay mà rúc vào lòng Từ Vân Khoát.
Văn Vũ Lạc mềm mại được anh ôm vào lòng, Từ Vân Khoát cũng đặc biệt thích ôm cô. Anh tựa cằm lên đ. ỉnh đầu cô, hít hà hương thơm thanh khiết từ mái tóc. Anh giơ tay véo nhẹ vùng gáy mềm mại của cô, "Sao
thế?"
"Anh không thấy lạnh à?" Văn Vũ Lạc nói. "Ừm, trời hạ nhiệt độ rồi," giọng Từ Vân Khoát trầm khàn.
"Vậy… ôm thêm một lát nữa đi." "Ừm."
Văn Vũ Lạc rất ít khi quấn quýt anh như vậy, thế này chắc được gọi là quấn quýt nhỉ? Từ Vân Khoát cúi mắt nhìn người trong lòng, nắm cằm cô nâng mặt lên, rồi lại cúi đầu hôn cô.
Hơi thở nồng nàn của anh bao trùm lấy cô. "Lưỡi em đâu," anh véo nhẹ cô một cái.
Chỉ muốn ôm anh một lúc thôi, không biết tại sao lại hôn nhau nữa rồi, Văn Vũ Lạc nắm chặt tay áo anh.
Nhưng cuối cùng vẫn thuận theo.
Ánh đèn đường màu vàng cam nhàn nhạt, gió lướt qua ngọn cây.
Một lúc lâu sau, Văn Vũ Lạc mới rời khỏi vòng tay anh, xoay người đi vào ký túc xá.
"Tiểu Lạc, tớ nói cho cậu nghe! Lan Lan cũng thoát ế rồi! Giờ chỉ còn tớ với Nhiên Nhiên là hai con cẩu độc thân thôi!" Vừa bước vào cửa ký túc xá, cô đã nghe thấy tiếng Chung Tuyết than vãn.
Chung Tuyết kể rằng bạn trai của Hướng Lan Lan là người cô ấy quen trong câu lạc bộ manga anime, một đàn anh năm hai khoa Kỹ thuật Xây dựng.
Trông anh chàng rất thanh tú và nho nhã. Sau khi về ký túc xá, Hướng Lan Lan cũng cho cô xem ảnh.
"Không được, tớ với Nhiên Nhiên cũng phải cố gắng thôi, tớ ghen tị quá." Chung Tuyết lại gần cùng Văn Vũ Lạc xem ảnh bạn trai của Hướng Lan Lan, dù lúc nãy cô ấy đã xem rồi.
Mộc Tử Nhiên vừa tắm rửa xong từ nhà vệ sinh bước ra, nói: "Đừng lôi tớ vào chứ, tớ thấy độc thân cũng tốt, chẳng có ý định yêu đương gì cả."
Chung Tuyết nói: "Thế không được, lỡ tớ cũng thoát ế, ký túc xá chẳng phải còn lại một mình cậu là cẩu độc thân à, tội nghiệp lắm."
"…"
"Cậu tìm được đối tượng rồi hẵng nói, chưa gì đã vội thương hại tớ rồi." Mộc Tử Nhiên đi đến tủ quần áo lấy đồ ngủ.
Hướng Lan Lan bĩu môi, vỗ vai Chung Tuyết, "Cậu mà thật sự muốn thoát ế thì đừng có suốt ngày ru rú trong ký túc xá, hoặc là chỉ biết chạy đến thư viện. Tham gia một hai câu lạc bộ như tớ này, câu lạc bộ là nơi dễ thoát ế nhất đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!