Chương 30: (Vô Đề)

Từ Vân Khoát lái chiếc xe đạp công cộng đưa Văn Vũ Lạc đến nhà ăn số một của trường.

Anh gọi một xửng bánh bao súp, hai ly sữa đậu nành. Văn Vũ Lạc thì mua một bát cháo khoai mỡ.

Sáng nay cô đặc biệt muốn ăn một bát cháo nóng.

Ngoài món này ra, cô không có cảm giác thèm ăn với bất kỳ món điểm tâm nào khác. Tất cả những món này do Từ Vân Khoát đi lấy, dụng cụ ăn cũng là anh lấy, lần lượt bày ra trên chiếc bàn ăn hình vuông. Văn Vũ Lạc đang cúi đầu ăn cháo nóng, định nói là mình còn muốn mua thêm chút gì đó thì Từ Vân Khoát đã quay lại. Đầu tiên là má cô nóng lên, anh đang áp một thứ gì đó nóng hổi lên má cô. Văn Vũ Lạc quay đầu lại, trong tay anh là một quả trứng luộc còn nguyên vỏ.

Được đựng trong một chiếc túi nilon trong suốt rất nhỏ.

"Sao lại mua trứng gà ạ?" Văn Vũ Lạc hỏi. Cô nhớ Từ Vân Khoát không thích ăn trứng gà. Có lần họ ăn cơm ở tầng hai nhà ăn số bốn, quầy đồ ăn tự chọn đó là nổi tiếng nhất vì đầu bếp nấu ăn rất ngon. Trong đó, món

cà chua xào trứng là món ăn gia đình được yêu thích nhất. Rất nhiều sinh viên của trường Minh Đại sau khi ăn món này ở quầy đó để lại bình luận "Đây là món cà chua xào trứng ngon nhất tôi từng ăn". Lần đó cô đã muốn thử, nhưng Từ Vân Khoát không gọi món này, vì anh nói anh không thích ăn trứng gà.

"Mua cho em," Từ Vân Khoát nói. Anh lấy quả trứng luộc ra khỏi túi nilon, gõ nhẹ lên bàn cho nứt vỏ, sau đó thong thả bóc vỏ, "Thứ này tăng cường hệ miễn dịch, sau này em có thể mỗi ngày ăn một quả."

"…"

Văn Vũ Lạc lặng lẽ ăn cháo.

Từ Vân Khoát thật sự rất kiên nhẫn. Anh giúp cô bóc xong quả trứng một cách tỉ mỉ, để lộ ra phần lòng trắng trứng mịn màng, mềm mại, sau đó đưa đến trước mặt cô.

Bây giờ Văn Vũ Lạc chỉ muốn ăn cháo, không có cảm giác thèm ăn trứng gà, nhưng nghĩ đến quả trứng này là do Từ Vân Khoát vất vả bóc cho mình, cô đưa tay nhận lấy.

Nhưng cô không nói gì, biểu cảm trên mặt có lẽ đã để Từ Vân Khoát nhìn ra điều gì đó.

"Nếu ăn không hết, phần còn lại anh sẽ ăn." Từ Vân Khoát nhìn cô nói.

Chỉ là một quả trứng luộc, bình thường Văn Vũ Lạc chắc chắn có thể ăn hết, nhưng hôm nay thật sự không có khẩu vị. Cô không trả lời Từ Vân Khoát ngay, mà cúi đầu cắn một miếng trứng.

Có những người làm gì cũng thuận mắt, cho dù là trong lúc bị bệnh.

Từ Vân Khoát vẫn thích ngắm Văn Vũ Lạc ăn như thường lệ, đặc biệt là lúc này, sắc mặt cô gái nhỏ rõ ràng có chút miễn cưỡng, không mấy hứng thú với quả trứng mà anh đã bóc cho.

Nhưng cô cũng sẽ không đỏng đảnh mà từ chối. Dịu dàng, lại rất ngoan ngoãn.

"Thôi được rồi, đưa anh ăn cho." Từ Vân Khoát khẽ nhếch môi, bàn tay với khớp xương rõ ràng vươn qua.

Văn Vũ Lạc liếc anh một cái, quả thật cô không ăn nổi nữa, nhưng cô cũng đã ăn được một nửa rồi.

"Anh không thấy ghét à?" Văn Vũ Lạc hỏi.

"Chắc là không có chàng trai nào lại ghét bỏ đồ ăn mà bạn gái mình đã ăn qua đâu." Từ Vân Khoát lại vẫy tay với cô lần nữa, vẻ mặt nghiêm túc, không một chút dấu vết của sự giả dối.

"…"

Anh đã nói như vậy, Văn Vũ Lạc không do dự nữa, đặt nửa quả trứng còn lại vào tay anh.

Từ Vân Khoát nhận lấy quả trứng, trực tiếp cho vào miệng. Má trái trắng nõn của anh hơi phồng lên, vẻ mặt trông thật sự không có nửa phần ghét bỏ, ăn một cách rất tự nhiên.

Văn Vũ Lạc nhìn anh, rồi cúi đầu tiếp tục ăn cháo.

Hơi nóng trong bát cháo vẫn còn rất đủ, một muỗng đưa xuống, cũng giống như trước, từ đầu lưỡi ấm đến tận cổ họng.

"Đúng rồi, cuộc thi kia của anh cuối cùng thế nào rồi?" Nghĩ đến chuyện này, Văn Vũ Lạc hỏi.

Tối qua đầu cô rất choáng váng, cô đã quên mất việc quan tâm đến kết quả cuộc thi khởi nghiệp của Từ Vân Khoát.

"Rất thuận lợi, vào được bán kết rồi, hơn nữa trong tất cả các đội tham gia, đội của bọn anh có thành tích đứng đầu." Từ Vân Khoát ăn xong một miếng bánh bao súp, trả lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!