Lúc Văn Vũ Lạc trở về ký túc xá, hai người bạn cùng phòng là Mộc Tử Nhiên và Chung Tuyết đã ở đó. Một người bạn cùng phòng khác là
Hướng Lan Lan, vốn là người địa phương ở Minh Thành, nên cứ học xong tiết cuối cùng của ngày thứ sáu là về nhà, cuối tuần không ở lại.
Mộc Tử Nhiên và Chung Tuyết dường như vừa mới ăn cơm hộp xong, trên bàn học dưới giường vẫn còn vương vãi những hộp cơm chưa dọn. Khi cô mở cửa, một mùi thức ăn hỗn tạp bay ra.
Hai người họ đang ngồi trang điểm sau khi ăn xong.
"Lạc Lạc, cậu về rồi à." Mộc Tử Nhiên tay cầm cây chì kẻ mày, quay đầu chào Văn Vũ Lạc. Chung Tuyết đang dùng máy uốn tóc cũng liếc nhìn sang.
Văn Vũ Lạc "ừ" một tiếng, đi đến bàn học của mình để cởi túi xách. Ký túc xá khu đông của Đại học Minh Thành được thiết kế theo kiểu giường tầng, giường ở trên và bàn học ở dưới. Một phòng có bốn người, dưới giường mỗi người đều có một bộ bàn ghế gỗ và tủ quần áo riêng.
"Cậu bị ướt à? Tốt nhất là đi tắm đi, kẻo bị cảm đấy." Mộc Tử Nhiên nhìn Văn Vũ Lạc một lượt rồi nói.
Lúc đến Đại học Minh Thành thì mưa đã ngớt đi rất nhiều, chỉ dính mưa một lát cũng không sao. Nhưng vì trước đó đã "dạo bước" dưới cơn mưa rào nên quần áo trên người cô vẫn còn ẩm. Lúc đó cô chỉ sấy tóc qua loa. Văn Vũ Lạc gật đầu, đi đến tủ quần áo lấy đồ.
Tuy nhiên, đó chỉ là lời đáp lại cho có lệ trước sự quan tâm của Mộc Tử Nhiên, chứ Văn Vũ Lạc không có ý định đi tắm. Cô vào nhà vệ sinh thay quần áo xong rồi ra ngoài, ngồi xuống bàn và lấy laptop ra.
Chiếc máy tính này là món quà tốt nghiệp mà giáo viên chủ nhiệm cấp ba tặng cho Văn Vũ Lạc, vì lúc đó cô thi đỗ thủ khoa của trường. Thầy chủ nhiệm có một cậu con trai học lớp một, cậu bé đó còn tặng cô một
tập sticker hình Hỉ Dương Dương và Sói Xám cùng Heo Peppa. Cô chưa
từng xem Heo Peppa, cũng không muốn lãng phí mớ sticker này nên đã chọn hai miếng hình Sói Xám dán lên nắp laptop.
"Này Lạc Lạc, cậu có muốn đi xem trận bóng rổ của Từ đại thần với bọn tớ không?" Chung Tuyết hỏi Văn Vũ Lạc.
Văn Vũ Lạc vừa nhập xong mật khẩu mở khóa máy tính, cô khựng lại, "Trận bóng rổ?"
"Đúng vậy, cậu không xem tin nhắn trong nhóm à? Tối nay đại thần có trận đấu đó! Khoa Khoa học Máy tính đấu với khoa Kiến trúc. Tớ còn phải nhờ một chị trong hội sinh viên mới lấy được vé đấy, có tận bốn vé cơ, nhưng Lan Lan về nhà rồi, gọi cậu ấy cũng không tới. Cậu đi cùng bọn tớ đi!" Chung Tuyết nói.
Đại thần Từ… Từ Vân Khoát.
Lúc này, một vài ký ức mới ùa về trong tâm trí Văn Vũ Lạc.
Từ Vân Khoát, đàn anh vô cùng nổi tiếng ở Đại học Minh Thành. Hồi mới nhập học trong kỳ quân sự, các bạn nữ trong lớp đã bàn tán về anh, bạn cùng phòng cũng từng nhắc đến.
Gia thế giàu có, thiên tài lập trình của khoa Khoa học Máy tính, điểm GPA mỗi kỳ đều đứng đầu khoa. Ngoài thành tích học tập xuất sắc, người này lại không phải là hình mẫu mọt sách chính hiệu. Anh rất ham chơi, các phương diện khác cũng vô cùng mạnh mẽ, từng giành giải quán quân trong các cuộc thi đua xe và bắn súng, cũng từng dẫn dắt đội bóng rổ của trường giành chức vô địch giải liên trường.
Anh còn biết chơi piano và trống jazz, là một tài năng toàn diện phát triển cả đức, trí, thể, mỹ…
Lúc ở trên xe khi nãy, cô thế mà lại không nhớ ra, chỉ cảm thấy cái tên này quen tai…
Trong đầu Văn Vũ Lạc lại hiện lên hình ảnh đối phương cầm một chiếc máy sấy tóc từ siêu thị bước ra.
Hàng mi đen của cô khẽ rũ xuống.
"Đúng đó, đi cùng đi, không thì lãng phí vé mà Tiểu Tuyết phải vất vả lắm mới kiếm được." Mộc Tử Nhiên nói.
"Tối nay mấy giờ đấu vậy?" Văn Vũ Lạc thuận miệng hỏi.
"8 giờ 20, còn sớm chán. Nhưng tớ với Nhiên Nhiên muốn đi trước. Tớ đã xem video Từ Vân Khoát chơi bóng rổ rồi, quá cuốn hút luôn! Tớ cảm thấy sau này anh ấy chắc chắn sẽ càng nổi tiếng hơn. Phải đến sớm một chút, biết đâu gặp được có thể xin chữ ký. Sau này nếu anh ấy thành người nổi tiếng, tớ không chỉ là bạn cùng trường, mà còn có cả chữ ký tay thời đại học của anh ấy nữa!" Chung Tuyết nói một cách đầy phấn khích.
Mộc Tử Nhiên có lẽ cảm thấy vẻ mặt của Chung Tuyết quá mê trai, không nhịn được mà bật cười.
Tâm trạng của Văn Vũ Lạc lúc này vẫn chưa ổn định lại, không có cách nào hòa nhập vào niềm vui của họ. Cô chỉ khẽ nhếch môi, nói: "Các cậu đi đi, tớ không có thời gian."
Mộc Tử Nhiên nhìn cô, hỏi: "Hôm nay là thứ bảy mà, buổi tối cậu có việc gì vậy?"
Văn Vũ Lạc mở một gói đồ ăn vặt, nói: "Tìm việc làm thêm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!