Văn Vũ Lạc đang ở trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, còn tưởng rằng đó là ảo giác, hoặc là một cảnh trong mơ. Mộc Tử Nhiên lại gọi thêm vài tiếng nữa, Văn Vũ Lạc mới mơ màng tỉnh lại.
"Đại thần gửi thuốc đến cho cậu này, mau xuống giường uống thuốc hạ sốt rồi ngủ tiếp đi." Mộc Tử Nhiên nói.
Chung Tuyết đã ở trên giường, cô tắm trước Mộc Tử Nhiên, không nhịn được mà thò đầu ra khỏi rèm, "Ai đưa đến vậy? Không thể nào là chính đại thần được chứ? Anh ấy nói anh ấy đang ở Duật Thành, không có ở trường mà."
Cô ấy vô cùng tò mò, vừa rồi cô ấy đeo tai nghe chơi game, một ván vừa kết thúc, tai nghe yên tĩnh trở lại, mới nghe thấy Mộc Tử Nhiên đang gọi Văn Vũ Lạc, trước đó cô ấy không hề biết có người gõ cửa phòng.
"Một bạn nữ, tớ không quen. Bạn ấy nói lúc vào ký túc xá, có một bạn nam gọi bạn ấy lại nhờ giúp. Người đó nói là bạn của Từ Vân Khoát." Mộc Tử Nhiên kể.
"Chu đáo quá, đại thần nhà chúng ta đúng là quá chu đáo!!" Chung Tuyết cảm thán.
Trong lúc hai người đang nói chuyện, Văn Vũ Lạc đã kéo cơ thể có phần nặng nề của mình chậm rãi bò xuống giường. Mộc Tử Nhiên đặt túi
thuốc lên bàn học của cô. Quả thật là một túi thuốc rất lớn, có chút khoa trương. Văn Vũ Lạc đi qua, mở túi nilon ra, bên trong được chia thành nhiều túi nhỏ. Một túi đựng riêng thuốc hạ sốt, còn có một hộp miếng dán hạ sốt. Các túi khác có thuốc chống viêm và thuốc cảm thông thường, còn có một lọ cao sơn tra và một lọ vitamin C.
Ngoài những thứ đó ra, còn có một chiếc nhiệt kế điện tử đo trán. "…"
Từ Vân Khoát cũng quá lãng phí tiền bạc rồi.
Đầu óc choáng váng, giọng nói cũng như bị ai đó bóp nghẹt, lúc nuốt nước bọt cảm thấy rất khó chịu, giống như có vật gì đó mắc lại.
Văn Vũ Lạc đứng ngẩn người trước túi thuốc một lúc rồi mới cầm ly nước lên.
Trong ly chỉ còn lại một chút nước, hơn nữa còn là nước lạnh.
Văn Vũ Lạc lười đi lấy nước ấm, cô lấy ra một hộp thuốc hạ sốt từ trong túi, nhưng sau khi mở hộp ra, cô lại nhìn chằm chằm vào túi thuốc lần nữa.
Vẫn là nên dùng nước ấm uống thuốc thì hơn. Cô thầm nghĩ.
Đi về phía máy lọc nước, cô bật công tắc nước nóng ở phía sau.
Chung Tuyết nhân lúc xuống giường đi vệ sinh, không nhịn được mà
ghé qua bàn của Văn Vũ Lạc, "Chậc chậc chậc, độ ga lăng của đại thần đúng là MAX, a a a sao đến cả nhiệt kế cũng mua thế này! Lạc Lạc, cậu mau dùng cái này đo nhiệt độ đi."
Văn Vũ Lạc "ừm" một tiếng.
Cô chưa từng dùng thứ này, cũng không biết dùng như thế nào.
Chung Tuyết nhiệt tình giúp cô lắp pin vào, sau đó đưa nhiệt kế đến
trước trán cô, cách một khoảng nhỏ rồi "tít" một tiếng. Tốc độ đo của nhiệt kế điện tử nhanh hơn nhiệt kế thủy ngân rất nhiều, không cần phải đợi mấy phút, chỉ cần dí vào trán một cái là được.
"Trời đất, 39.8 độ, sốt cao rồi, chẳng trách cậu ngủ say như vậy." Chung Tuyết có chút tặc lưỡi.
"Sao cậu lại sốt cao như vậy?"
"Trời mưa, tớ bị dính mưa." Văn Vũ Lạc trả lời ngắn gọn.
"Vậy cũng hơi nghiêm trọng rồi, không ngờ sức khỏe cậu cũng yếu thật, mau uống thuốc đi." Chung Tuyết nói.
Văn Vũ Lạc gật đầu.
Nước bên kia chắc cũng sắp nóng, Văn Vũ Lạc cầm ly đi qua rót nước.
Văn Vũ Lạc uống một ít thuốc hạ sốt và thuốc chống viêm, sau đó lấy một miếng dán hạ sốt rồi bò lại lên giường.
Điện thoại vẫn luôn đặt trên giường, lúc nãy xuống giường cô không nghĩ đến việc mang theo, nên bây giờ mới cầm lấy và mở WeChat.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!