Chương 27: (Vô Đề)

Ăn cơm ở nhà ăn xong, Chung Tuyết và Hướng Lan Lan đi trước một bước để đến lớp học buổi tối của mình. Còn Văn Vũ Lạc thì được Từ Vân Khoát dắt đi dưới tán ô, cùng nhau đến sân vận động khu Bắc.

Tầng hai của sân vận động là hồ bơi, tầng một có phòng tập yoga và sân bóng rổ. Từ Vân Khoát có chìa khóa của sân bóng rổ tầng một. Trước đó, anh đã đưa chìa khóa cho một bạn nam không có tiết chiều, bảo cậu

ta cùng mấy bạn rảnh rỗi khác đến sân tập trước. Lúc Từ Vân Khoát đến, trong đội bóng rổ đã có hơn mười mấy người có mặt.

Trước khi đến, Văn Vũ Lạc không hề biết đội bóng rổ của trường lại đông người như vậy. Ở trường cấp ba của cô, không hề có tổ chức nào như đội bóng rổ, câu lạc bộ cũng không có. Mọi người về cơ bản chỉ biết cắm đầu vào học. Ngoài việc học ra, các hoạt động giải trí khác rất ít, trường cũng không chú trọng bồi dưỡng và phát triển các năng lực khác ngoài học tập của học sinh.

Những người có thể đến tập luyện tối nay là những người không có tiết tối. Còn một bộ phận khác vì có tiết nên không đến. Nếu tất cả tụ tập lại, số lượng chắc chắn sẽ còn đông hơn. Mười mấy người, nói nhiều không nhiều, nói ít cũng không ít, đứng thành hai hàng dài, trông khá hoành tráng. Lúc Từ Vân Khoát nắm tay Văn Vũ Lạc đi tới, hai hàng nam sinh cao lớn như đã tập luyện từ trước, đồng loạt cúi gập người 90 độ về phía Văn Vũ Lạc, giọng nói to, vang dội và đều tăm tắp hô lên: "Chào chị

dâu!!" "…"

Trong khoảnh khắc, Văn Vũ Lạc không biết phải ứng phó thế nào. Chỉ có thể quay đầu nhìn Từ Vân Khoát.

Từ Vân Khoát nhếch môi, "Không phải anh dạy."

Lời này của anh nói không sai. Sau khi đám nam sinh trịnh trọng chào hỏi Văn Vũ Lạc xong, hai chàng trai không đứng trong hàng ngũ đã đi tới. Ánh mắt cả hai đều sáng rực, dán chặt vào người Văn Vũ Lạc.

"Hey!! Anh tên Trang Tiện, em gái, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, hôm nay cuối cùng cũng được gặp mặt. À, phải gọi là chị dâu mới đúng! Chào chị dâu, chào chị dâu." Trang Tiện mặt mày rạng rỡ, chủ động giới thiệu bản thân với Văn Vũ Lạc.

"Chào em, anh là Lâm Nghĩa Thuyền!" Con trai khi thấy con gái thì dễ trở nên phấn khích, huống chi đây lại là cô gái do chính Từ Vân Khoát mang đến. Lâm Nghĩa Thuyền cũng mở miệng giới thiệu, giọng nói đầy hưng phấn.

Tên của hai người này, và quan hệ của họ với Từ Vân Khoát, anh đã nói với cô trên đường đến đây. Văn Vũ Lạc nhìn họ, đáp lại: "Chào các

anh."

Khi được gặp người thật, cảm giác kinh diễm đó có chút khó dùng lời để hình dung. Trang Tiện và Lâm Nghĩa Thuyền hoàn toàn hiểu được tại sao cái mác "độc thân" của Từ Vân Khoát lại lung lay như vậy.

Anh đã không yêu thì thôi, một khi đã yêu là yêu ngay một người cực phẩm thế này.

"Chị dâu, chị dâu, chị đã test MBTI bao giờ chưa ạ? Chị thuộc type người nào thế?" Một cậu bạn đội mũ lưỡi trai màu vàng nhoài người tới hỏi Văn Vũ Lạc. Cậu ta vừa mở lời, lại có thêm hai cậu bạn khác xúm lại. Vốn dĩ sau khi chào hỏi xong, mọi người đều tỏ ra khá rụt rè, nhưng ở đây có hơn một nửa là sinh viên năm nhất, cùng khóa với Văn Vũ Lạc.

"Chưa… tôi chưa test bao giờ." Văn Vũ Lạc đáp. "Vậy chị thuộc cung hoàng đạo nào ạ?"

"Cự Giải."

"Vãi, anh Từ cung Bọ Cạp!! Hai người là cung Nước, đúng là một cặp trời sinh!"

"…"

Từ Vân Khoát là cung Bọ Cạp sao? Chuyện này Văn Vũ Lạc còn chưa biết.

"Ê ê, tao phát hiện tên của chị dâu với anh Từ cũng hợp nữa. Từ Vân Khoát, Văn Vũ Lạc, chậc chậc, tên cũng đẹp đôi ghê."

Trang Tiện đẩy đầu cậu bạn kia một cái, "Thôi được rồi các cậu, đừng có dọa em gái người ta, hỏi đông hỏi tây. Tuy em ấy là chị dâu của các cậu, nhưng thực ra không lớn hơn các cậu đâu, em ấy cũng là sinh viên năm nhất thôi."

Từ Vân Khoát cũng cảm thấy ồn ào một lúc như vậy là đủ rồi. Anh nói: "Tất cả chuẩn bị đi, năm phút nữa bắt đầu huấn luyện."

Mục đích hôm nay tập trung ở sân vận động cũng là để huấn luyện. Văn Vũ Lạc đi theo là để ở bên cạnh anh.

Tiện đường cho đám nhóc này gặp cô một lần.

Sau khi Từ Vân Khoát lên tiếng, đám nam sinh mới không vây quanh Văn Vũ Lạc nữa mà tản ra phía cột rổ. Từ Vân Khoát nhìn người bên cạnh, nói với cô: "Lại đây, anh đưa em đi tìm chỗ ngồi."

Văn Vũ Lạc gật đầu.

Chiếc cặp sách trên lưng cô được Từ Vân Khoát tháo xuống, sau đó cô đi theo anh đến khu vực khán đài gần đó. Từ Vân Khoát chọn một vị trí ở giữa hàng đầu tiên và đặt chiếc cặp sách màu xanh của cô xuống.

"Em ngồi đây đi." "Vâng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!