Chương 26: (Vô Đề)

Ngày mưa, trời tối nhanh hơn, hoàng hôn nặng nề buông xuống nơi chân trời. Đèn đường trong sân trường lần lượt sáng lên, qua màn mưa, từng chùm ánh sáng hiện lên một màu vàng nhạt mông lung.

Đúng vào giờ cơm chiều, nhà ăn rất đông người.

Văn Vũ Lạc và Từ Vân Khoát cùng nhau xếp hàng ở một quầy để gọi mỗi người một phần cơm trộn nồi đá thịt ba chỉ kiểu Hàn.

Trong lúc chờ cơm, Văn Vũ Lạc phụ trách xếp hàng, còn Từ Vân Khoát đi mua hai ly nước rồi quay lại.

"Là món Nho Mộng Tuyết đó sao?" Thấy ly nước Từ Vân Khoát mang về, Văn Vũ Lạc hỏi.

Món nước này cô từng nghe Chung Tuyết và mọi người nhắc đến, là một món mới ra của tiệm trà sữa ở tầng một nhà ăn số hai. Tiệm trà sữa đó do một đàn anh trong trường mở, thường xuyên ra mắt các món mới. Một vài món quá sáng tạo nên có vị khá kỳ lạ, nhưng món nước này sau khi

ra mắt lại khá hot trong trường. Chung Tuyết đã rủ mọi người hôm nào đó cùng nhau đến nhà ăn số hai để thử.

"Ừm." Từ Vân Khoát đáp, rồi đưa một ly nước đến gần má Văn Vũ Lạc. Cô bị lạnh giật mình, rụt cổ lại.

Vẻ mặt bị lạnh đến co rúm của cô trông vô cùng đáng yêu. Từ Vân Khoát nhếch môi, cắm ống hút vào một ly rồi đưa đến trước mặt Văn Vũ Lạc. Tính tình tốt của Văn Vũ Lạc có lẽ dành hết cho Từ Vân Khoát, cô không so đo với anh, nhận lấy ly nước, cúi đầu ngậm ống hút.

"Ngon không?" Thấy cô uống hai ngụm, Từ Vân Khoát hỏi.

Văn Vũ Lạc gật đầu. Cô quay đầu nhìn qua, cửa tiệm trà sữa bên kia đang có rất nhiều người xếp hàng, nhưng Từ Vân Khoát dường như chỉ đi một loáng là đã mang về được hai ly. Cô hỏi anh: "Anh không phải xếp hàng mua à?"

"Cũng gần như vậy, phải nói là anh không mua, hai ly này là chủ tiệm tặng." Từ Vân Khoát nói, "Chủ tiệm quen anh."

"…"

Khả năng giao tiếp của Từ Vân Khoát dường như cũng mạnh mẽ như các năng lực khác của anh, bạn bè rất nhiều.

Mùi vị của ly nước rất ổn, Văn Vũ Lạc ngậm ống hút uống thêm hai ngụm nữa.

Nghe thấy hình như đã gọi đến số của họ, Văn Vũ Lạc đi cùng Từ Vân Khoát ra lấy cơm.

Hai phần cơm được đặt trên cùng một cái khay. Từ Vân Khoát phụ trách bưng, còn Văn Vũ Lạc cầm lấy ly nước còn lại trong tay anh, sau đó cùng nhau đi tìm chỗ ngồi.

Dọc đường đi có rất nhiều ánh mắt nhìn theo, còn có người giơ điện thoại lên chụp ảnh. Hai tay Văn Vũ Lạc cầm ly nước, mái tóc đen xõa dài, không mấy để tâm đến những ánh mắt đó.

Chỗ trống còn lại không nhiều, một số chỉ còn lẻ một ghế, ba ghế kia đã có người ngồi. Tìm một lúc mới thấy một chiếc bàn có cả bốn ghế đều trống. Văn Vũ Lạc đi theo Từ Vân Khoát qua đó ngồi xuống.

Cô đặt ly nước xuống, xoay người đi lấy dụng cụ ăn.

"Chuyện tình cảm của đại thần cũng bình dân ghê, trước đây anh ấy ít khi đến nhà ăn lắm, sao từ lúc yêu Văn Vũ Lạc lại toàn chạy ra nhà ăn thế nhỉ ha ha ha ha, đến phát cẩu lương cho chúng ta à?"

"Biết đâu là Văn Vũ Lạc cố tình thì sao, để tuyên bố chủ quyền ấy mà."

"Cần thiết à, cậu ấy không bảo Từ Vân Khoát ra nhà ăn thì ai trong chúng ta mà không biết họ đang yêu nhau chứ. Trong trường này mà còn ai không biết thì chắc là người tối cổ rồi."

"Cũng đúng, là tình thú thôi, không cho cặp đôi đại lão nhà người ta ra nhà ăn ăn bữa cơm à."

"…"

Lúc cầm dụng cụ ăn quay về, cô nghe thấy mấy cô gái ngồi ở bàn bên cạnh bàn tán.

Văn Vũ Lạc lặng lẽ quay về chỗ Từ Vân Khoát, đưa cho anh một chiếc thìa.

Từ Vân Khoát đang hút ly Nho Mộng Tuyết, yết hầu trên cổ trắng nõn khẽ chuyển động. Anh lười biếng nhận lấy, nói: "Ăn cơm được rồi."

"Vâng." Văn Vũ Lạc đáp, kéo ghế ra ngồi xuống.

Cô theo bản năng cũng muốn uống một ngụm nước rồi mới ăn, nhưng khi nhìn qua thì phát hiện ly Nho Mộng Tuyết còn lại trên bàn chưa ai động đến, miệng ly vẫn còn màng bọc, ống hút chưa bóc vỏ nằm bên cạnh. Cô lại nhìn sang Từ Vân Khoát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!