Chương 24: (Vô Đề)

Gió từ mặt sông thổi tới phả qua bên tai, Văn Vũ Lạc khẽ rụt cổ lại, nhưng vì cằm bị Từ Vân Khoát giữ trong tay, hơi thở của cô vẫn kề rất gần anh.

Lời anh nói mang theo một sự mê hoặc, Văn Vũ Lạc nắm chặt vạt áo anh, nghe xong lời anh, đôi môi khẽ hé mở. Từ Vân Khoát vẫn luôn nhìn cô, đáy mắt sâu thẳm và đặc quánh. Vòng tay ôm lấy thân thể mềm mại,

hương vị nếm được cũng là thứ anh cực kỳ yêu thích. Một người lạnh lùng, nhưng ở trước mặt anh, thực ra lại có một mặt rất ngoan ngoãn.

Cô không phải đối với ai cũng giữ vẻ xa cách và đề phòng, anh sẽ bảo vệ mặt mềm mại đó của cô.

Hơi thở xâm nhập vào khoang miệng, tạo nên một sự va chạm nóng bỏng. Văn Vũ Lạc như cảm nhận được một ngọn lửa, cơ thể bị ôm chặt hơn. Cô bị Từ Vân Khoát quấn quýt, m. út lấy, mọi thứ xung quanh như biến thành một thế giới khác.

Giờ phút này, chỉ có họ.

Bí ẩn, lại tràn đầy sức hấp dẫn, một trải nghiệm hoàn toàn mới.

Sóng trên mặt sông cuộn trào, một chiếc du thuyền khổng lồ lướt qua, phát ra tiếng nổ vang dội.

Làm những chuyện điên rồ mà lãng mạn ở bến Thượng Hải, màn đêm dần trở nên sâu hơn.

Trang Tiện lại gọi cho Từ Vân Khoát một cuộc nữa. Anh ta có vẻ không biết mệt, có lẽ vì chuyện Từ Vân Khoát thoát kiếp độc thân là một tin

quá đỗi mới mẻ. Các bài đăng trên diễn đàn trường cứ nối tiếp nhau, Từ Vân Khoát cũng chẳng buồn xóa nữa. Đám bạn của anh tuy đã xem hết các bài đăng, có cả ảnh của Văn Vũ Lạc trên đó, nhưng vẫn muốn được gặp người thật.

Từ Vân Khoát véo nhẹ má Văn Vũ Lạc, hỏi cô: "Có hứng thú đi gặp đám bạn của anh không?"

"Bây giờ sao ạ?" Văn Vũ Lạc hỏi.

"Ừm." Từ Vân Khoát nhìn cô, "Nếu em không muốn thì thôi."

"Không phải ngày mai anh còn phải về Yến Thành sao?" Văn Vũ Lạc nói, "Chúng ta vẫn nên về sớm nghỉ ngơi đi. Em về trường, anh về nhà."

Cô nhớ Từ Vân Khoát đã nói, anh đặt vé máy bay lúc 8 giờ sáng mai, ít nhất phải đến sân bay lúc 7 giờ để qua cửa an ninh và làm thủ tục ký gửi.

Hơn nữa, cô cũng phải về ký túc xá để đọc trước kịch bản cho buổi làm thêm ngày mai, và còn muốn ôn lại bài vở.

"Được, nghe em." Từ Vân Khoát nhìn cô, rồi cúi xuống hôn lên môi cô.

Ánh mắt cô theo bản năng liếc sang bên cạnh. Vì xung quanh vẫn còn người khác, du khách ở bến Thượng Hải rất đông, Văn Vũ Lạc cũng không phải hoàn toàn không để ý đến ánh mắt người khác. Bất chợt, cô bắt gặp một bóng người.

Bóng người đó cao lớn, thẳng tắp, mặc một bộ vest đen. Dáng vẻ từ phía sau trông lạnh lùng và thờ ơ. Người đó đi đến bên một chiếc Rolls-

Royce Cullinan, tài xế mở cửa ghế sau cho ông ta, người đàn ông khom lưng chui vào trong xe.

Văn Vũ Lạc thu lại tầm mắt.

"Sao vậy?" Nhận thấy sắc mặt cô có gì đó không đúng, Từ Vân Khoát hỏi.

Không muốn nhắc đến người đó, Văn Vũ Lạc nói: "Không có gì, anh đưa em về trường đi."

Từ Vân Khoát đưa tay xoa tóc cô, "Ừm."

Văn Vũ Lạc để anh nắm tay dắt đến chiếc mô tô màu đỏ đang đậu bên đường. Cô chủ động vươn tay lấy chiếc mũ bảo hiểm màu đỏ nhỏ hơn.

Từ Vân Khoát nhìn cô, lấy chiếc mũ từ tay cô rồi tự mình đội lên cho cô.

Mũ bảo hiểm trùm xuống che kín cả khuôn mặt, cũng che đi một phần ánh đèn neon bên ngoài.

Chiếc Cullinan màu đen vừa lúc lướt qua, người đàn ông ngồi ở ghế sau hướng mắt ra ngoài cửa sổ, bắt gặp bóng dáng của Từ Vân Khoát.

Anh đang giúp một cô gái đứng trước mặt mình đội mũ bảo hiểm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!