Chương 23: (Vô Đề)

Ngày hôm sau là thứ sáu, Văn Vũ Lạc tiếp tục đến tiệm board game [

Phá Nguyệt Tầm Ảnh ] để làm thêm.

Trong dịp Quốc Khánh, việc kinh doanh của tiệm vô cùng phát đạt. Lúc Văn Vũ Lạc vừa vào tiệm, Vương Tần Xuyên đã nửa đùa nửa thật nói một câu: "Hai ngày em không ở đây, chắc tôi phải tổn thất cả vạn tệ tiền lời đó." Quả thật có vài đơn đã đặt cọc thêm tiền để hẹn trước Văn Vũ Lạc làm DM. Một số khách hàng khác dù không hẹn trước, nhưng một phần lớn lý do họ đến tiệm cũng là vì muốn xem thử cô có thật sự xinh đẹp như lời đồn hay không.

Nếu Văn Vũ Lạc chỉ được mỗi cái mã ngoài thì cũng thôi, đằng này, những khách hàng chơi xong kịch bản do cô dẫn dắt để lại đánh giá rất cao. Họ cho rằng tư duy logic của cô rất mạnh, hiểu biết kịch bản vô cùng thấu đáo và cũng đủ lý trí, sẽ không đưa ra gợi ý quá lộ liễu khi người chơi mãi không tìm ra manh mối. Một vài lời nhắc nhở và dẫn dắt của cô thường chỉ sau khi kết thúc trò chơi người chơi mới vỡ lẽ, thì ra những lời cô nói lúc đó là có dụng ý.

Vì vậy, những người chơi đã được cô dẫn dắt, về cơ bản đều sẽ quay lại tiệm lần nữa.

Một ngày bận rộn mới lại bắt đầu. Sau khi Văn Vũ Lạc đến tiệm, kịch bản đầu tiên kéo dài từ 10 giờ rưỡi sáng đến 1 giờ rưỡi trưa. Sau đó cô chỉ nghỉ ngơi ngắn gọn nửa tiếng rồi 2 giờ chiều lại tiếp tục dẫn kịch bản mới. Ván này kéo dài khá lâu, từ 2 giờ chiều mãi cho đến 6 giờ rưỡi tối vẫn chưa kết thúc.

Một bóng người với dáng vẻ thong dong bước vào tiệm kịch bản sát. Anh mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay tối màu cùng quần dài đen, tay xách một chiếc túi đựng laptop. Vừa vào tiệm, anh đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của hai nhân viên ở quầy.

Một trong hai người là nhân viên mới, người còn lại là nhân viên cũ của tiệm. Cô nhân viên cũ nhận ra Từ Vân Khoát, nhớ rằng anh đã từng đến tiệm chơi, chủ động bước ra từ sau quầy, chào hỏi anh: "Chào anh đẹp trai, hôm nay cũng đến chơi ạ? Anh đi một mình sao? Có muốn ghép bàn không? Chắc anh chưa đặt trước đúng không ạ?"

Từ Vân Khoát đút một tay vào túi quần, tay kia xách túi laptop màu đen, đảo mắt nhìn quanh tiệm rồi nói: "Không chơi, đến đợi người."

"Đợi người ạ?" Cô nhân viên cũ khó hiểu.

"Đợi DM của tiệm các cô." Người đàn ông nhướng mày. "DM? Ý anh là Văn Vũ Lạc ạ?"

"Ừm."

Cô nhân viên cũ không nhịn được mà đánh giá Từ Vân Khoát từ trên xuống dưới, thầm đoán mối quan hệ giữa anh và Văn Vũ Lạc, đang do dự không biết có nên hỏi thẳng hay không thì người đối diện đã lên tiếng trước: "Tôi là bạn trai của DM nhà các cô,"

"Người nhà có thể ngồi trong tiệm đợi cô ấy tan làm chứ?" "…"

Quả nhiên!!

A a a cô ấy nhớ mình đã từng nhiều chuyện hỏi Văn Vũ Lạc, vị đại mỹ nữ này nói mình còn độc thân mà, làm gì có bạn trai, sao hôm nay lại lòi ra một người bạn trai thế này?

"Dĩ nhiên, được chứ ạ…" Cô nhân viên cũ đáp, "À… anh ngồi kia đi ạ, DM vẫn đang dẫn kịch bản, chắc cũng phải nửa tiếng nữa mới xong."

Điều này Từ Vân Khoát biết, Văn Vũ Lạc đã nói với anh qua WeChat. Anh nói một tiếng "Cảm ơn", rồi đi về phía chỗ ngồi mà cô nhân viên chỉ.

Vương Tần Xuyên ở trong phòng thay đồ kiểm tra xong hai lô đồ cổ trang mới nhập, từ phòng thay đồ đi ra quầy và nhìn vào màn hình

camera giám sát một lúc. Trong quá trình đó, anh ta để ý đến Từ Vân Khoát đang ngồi ở góc tiệm vài lần.

Cầm bình giữ nhiệt lên uống một ngụm trà lúa mạch, anh ta vỗ vai cô nhân viên mới tên Chương Nhiều Đóa bên cạnh, hỏi: "Này, cậu kia đang đợi người đến chơi à? Tên gì, có đặt trước không?"

"Không ạ," Chương Nhiều Đóa đáp, "Chị Toa nói với em anh ấy là bạn trai của chị DM, đến đợi chị ấy tan làm, chu đáo ghê! Không ngờ bạn trai của chị DM vừa cao lại vừa đẹp trai thế! Không biết anh ấy có phải sinh viên không nữa!" Nhắc đến chàng trai ngồi trong góc, hai mắt Chương Nhiều Đóa sáng rực lên.

Vương Tần Xuyên liếc cô một cái, nhíu mày, mặt ngay lập tức sa sầm, "Bạn trai?"

"Đúng rồi ạ, chính anh ấy nói với chị Toa như vậy." Chương Nhiều Đóa nói.

Vương Tần Xuyên chìm vào im lặng sâu sắc.

"Quản lý… ly nước của anh, ly nước sắp đổ rồi!" Chương Nhiều Đóa vội vươn tay đỡ lấy chiếc bình giữ nhiệt suýt bị Vương Tần Xuyên làm đổ.

Một lát sau, cánh cửa gỗ của một phòng chủ đề trên lầu hai được kéo sang phải, một cô gái mặc bộ váy lụa cổ trang màu xanh biếc bước ra.

Làn da cô trắng nõn, thần sắc thanh tú lạnh lùng, dung mạo tuyệt diễm, bộ váy áo giản dị lại càng tôn lên vẻ văn nhã, tú lệ.

Lúc cô đi xuống lầu, Vương Tần Xuyên nhìn chằm chằm không rời mắt.

Sau đó, anh ta thấy cô đi xuống, bắt gặp bóng dáng lười biếng đang dựa vào ghế ở góc kia, đi thẳng về phía đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!