Chương 21: (Vô Đề)

"Cô ơi, hai chiếc váy này em mang về ký túc xá giặt sạch rồi trả lại cho cô ạ."

Buổi tiệc kết thúc, Văn Vũ Lạc đã thay lại quần áo ban đầu, cô nói với cô Tôn.

"Không cần, không cần đâu, em cứ mang về văn phòng của cô để là được, không cần phải bận tâm." Cô Tôn nói.

Nhưng dù sao cũng đã mặc qua, Văn Vũ Lạc nói: "Vẫn là nên giặt ạ, em mang về ký túc xá trước nhé."

Thấy cô kiên trì, hơn nữa lúc này cô Trần lại thông báo muốn mở một cuộc họp tổng kết, sau đó còn phải sắp xếp người dọn dẹp hội trường giải trí, cô Tôn không nói gì thêm: "Được, được thôi, tùy em nhé Tiểu Văn."

Văn Vũ Lạc quay lại phòng chờ, cất hai chiếc váy vào chiếc hộp ban đầu, sau đó cầm cặp sách lên, lại ôm chiếc hộp một lần nữa đi ra ngoài.

Hội trường giải trí vô cùng náo nhiệt sau khi tiệc tối kết thúc đã vãn đi hơn nửa. Từ Vân Khoát vẫn luôn ngồi ở ghế chờ cô, lúc này có hai cô gái chạy đến chỗ anh.

"Đàn anh!! Có thể chụp chung với anh một tấm ảnh được không ạ?"

Người đàn ông lười biếng dựa vào ghế, không có ý định nhúc nhích. Anh khẽ nhếch môi: "E là không được, tôi không thích chụp ảnh lắm."

Giọng nói vừa dứt, Từ Vân Khoát đã bắt được bóng dáng của Văn Vũ Lạc. Cô gái đã thay đồ xong, quần áo giản dị, nhưng vẫn là gương mặt xinh đẹp không gì sánh bằng đó.

Đáy mắt anh đen nhánh, lúc này mới từ trên ghế đứng dậy.

Hai cô gái cũng quay đầu lại, sau đó liếc nhìn nhau, đến gần không biết đã nói gì đó với nhau. Văn Vũ Lạc thấy họ chạy nhanh về phía mình.

"Nữ thần! Có thể chụp chung với bọn em một tấm được không ạ? Từ Vân Khoát cao lãnh quá, không thèm để ý đến bọn em!" Một trong hai cô gái nói.

"…"

Hai chữ "cao lãnh", Văn Vũ Lạc thực sự không thể nào ghép với Từ Vân Khoát được. Trong ấn tượng của cô, anh có chút ngông nghênh, tùy hứng, nhưng lại ấm áp và chu đáo.

Có lẽ là anh thật sự không thích chụp ảnh.

"Được thôi." Văn Vũ Lạc cũng không có vấn đề gì. Bản thân cô cũng rất ít khi chụp ảnh, nhưng sự nhiệt tình trong mắt hai cô gái cô có thể cảm nhận được, nên không nỡ từ chối.

"A a yêu chị, nữ thần!" Hai cô gái có chút kích động, đứng sát vào Văn Vũ Lạc, sau đó cầm điện thoại ra xa, mỗi người chụp một tấm.

Văn Vũ Lạc hiếm khi kiên nhẫn phối hợp như vậy.

Mà Từ Vân Khoát thì đứng ở đối diện, thong thả ung dung nhìn.

"Các bạn không cần gọi tôi là nữ thần đâu." Đợi họ chụp xong, Văn Vũ Lạc nói.

Hai cô gái này chắc cũng là sinh viên năm nhất, cô cũng không phải là ngôi sao, không gánh nổi danh hiệu như vậy.

"Ha ha ha được ạ , cảm ơn chị!! Bọn em đi đây, tạm biệt!" Hai cô gái có được ảnh chụp chung, mặt mày có chút hưng phấn, không nói chuyện nhiều với Văn Vũ Lạc nữa mà kéo nhau chạy đi.

Lúc này Từ Vân Khoát mới nhấc chân đi tới, dừng lại trước mặt Văn Vũ Lạc, nhìn cô, khóe môi nhếch lên một đường cong nhàn nhạt: "Em bây giờ,"

"Hình như còn nổi tiếng hơn cả anh." "…"

Đây chẳng phải là do Từ Vân Khoát ban tặng sao.

Bởi vì yêu đương với anh, nên cô mới nhận được vô số sự chú ý.

Đây là điều mà Văn Vũ Lạc trước khi vào Đại học Minh Thành chưa từng nghĩ tới.

Mặc dù hồi cấp hai, cấp ba, vì xinh đẹp, vì học giỏi, hoặc vì một vài chuyện khác, cô cũng từng nổi tiếng.

Nhưng vòng tròn cấp hai và cấp ba tương đối nhỏ, môi trường cũng đơn thuần, đồng thời mọi người cũng không có nhiều thời gian rảnh rỗi như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!