Hồ Phạn Tinh nằm dưới chân núi Thu Linh. Từ Vân Khoát và Hàn Đào lái xe khá nhanh, nên thời gian di chuyển ngắn hơn dự tính. Lúc 11 giờ 45, họ đã thuận lợi đến được đích.
Phóng tầm mắt nhìn ra, mặt hồ một màu xanh biếc, lấp lánh rực rỡ dưới ánh mặt trời, giống như một tấm gương phỉ thúy khổng lồ, phản chiếu hình ảnh dãy núi mờ sương đối diện.
Đến nơi này, Văn Vũ Lạc mới biết khu dịch vụ của khu danh lam này có cung cấp dịch vụ cho thuê lều trại, thuê qua đêm giá 120 tệ. Nhưng Từ Vân Khoát có lẽ là dân cắm trại chuyên nghiệp, trang bị của anh còn đầy đủ hơn cả đồ cho thuê ở đây. Trước khi đến, anh đã chuẩn bị tất cả mọi thứ. Sau khi đến nơi, anh cùng Hàn Đào và Tần Tử Dương lấy hết trang bị từ cốp xe ra.
Sau đó họ bắt đầu dựng lều. Văn Vũ Lạc định qua giúp một tay thì bị Đồ Ảnh giữ tay lại: "Này, mấy chuyện này cứ để cho bọn con trai làm là
được rồi. Cậu đi chụp ảnh với tớ đi, ở đây đẹp quá."
Lúc Đồ Ảnh xuống xe, trên cổ cô ấy có treo một chiếc máy ảnh DSLR, lúc này vẻ mặt vô cùng rạng rỡ.
Từ Vân Khoát nhìn sang bên này: "Đồ Ảnh nói đúng đó, các em cứ đi chơi đi. Chỗ này cứ giao cho tôi với hai đứa kia là được, giải quyết nhanh thôi."
Tần Tử Dương cũng nói: "Đúng đó, phong cảnh ở đây đẹp thật, các em chụp nhiều ảnh đẹp vào nhé."
Văn Vũ Lạc không đến gần giúp nữa, cô gật đầu với Đồ Ảnh rồi bị cô ấy kéo đi đến bên hồ.
Đồ Ảnh tháo chiếc máy ảnh trước ngực xuống đưa cho cô. Văn Vũ Lạc không rành sử dụng lắm, nhưng học cũng không khó. Sau khi Đồ Ảnh chỉ dẫn xong, Văn Vũ Lạc bắt đầu chụp ảnh cho cô ấy.
Chụp liên tiếp ba tấm, Văn Vũ Lạc dừng lại, nói: "Hay là cậu xem trước đi, nếu chụp không đẹp thì tớ không chụp nữa, tớ không có kỹ thuật chụp ảnh gì đâu."
Cô sợ Đồ Ảnh có yêu cầu cao về bố cục hay ánh sáng, mà cô ngày thường gần như không chụp ảnh, cũng chưa từng học qua nhiếp ảnh.
Đồ Ảnh chạy nhanh đến cầm máy ảnh lên xem lại ba tấm ảnh Văn Vũ Lạc vừa chụp, cô ấy nhếch môi: "Cũng không tệ đâu, kỹ thuật của cậu còn tốt hơn Tần Tử Dương nhiều."
"Hắt xì." Tần Tử Dương đang đưa ống thép cho Từ Vân Khoát thì hắt hơi một tiếng. Anh ta xoa xoa mũi, cũng hóng chuyện y như Hàn Đào, tranh thủ lúc đang làm việc liền nói với Từ Vân Khoát: "Đúng vậy, mau kể nghe xem nào, cậu với cô bé kia quen nhau thế nào?"
Ánh mắt hướng về phía bờ hồ, Đồ Ảnh và Văn Vũ Lạc đang chụm đầu vào nhau xem máy ảnh, không biết đang nói gì. Vì cô cúi đầu, lại đội mũ nên gần hết khuôn mặt đã bị che khuất. Phía sau cô là mặt hồ xanh biếc nối liền với bầu trời trong xanh.
"Quen trên đường cao tốc." Từ Vân Khoát trả lời ngắn gọn. Cơ bắp cánh tay dưới lớp áo thun ngắn tay khẽ nổi lên, anh dùng sức ghép hai thanh ống thép lại với nhau, vẻ mặt nghiêm túc.
"Đường cao tốc? Kể tiếp đi, hai bọn tôi muốn nghe là nghe chi tiết cơ." Hàn Đào nói.
"Không có chi tiết," Từ Vân Khoát cúi người lấy một chiếc tuốc nơ vít từ trong túi dụng cụ ra, uể oải nói: "Chi tiết không phải là thứ các cậu có thể nghe."
"Đừng vậy chứ người anh em," Tần Tử Dương càng tò mò hơn, cười xấu xa một tiếng: "Chi tiết gì mà bọn tôi không thể nghe được chứ?"
…
Văn Vũ Lạc không biết bên kia Từ Vân Khoát đang bị hai người bạn tra hỏi. Bên này cô lại chụp thêm cho Đồ Ảnh vài tấm nữa. Một lát sau, Đồ Ảnh chạy lại: "Được rồi, được rồi, đến lượt cậu."
"Tớ cũng chụp cho cậu vài tấm nhé."
"Không cần đâu." Văn Vũ Lạc nói, cô không thích chụp ảnh cho lắm.
"Sao lại không cần chứ, vậy thì tớ ngại lắm. Cậu mau đứng vào đi." Đồ Ảnh nói.
Cô ấy nói rất nhiệt tình, phong cảnh ở đây cũng thực sự rất đẹp, Văn Vũ Lạc không từ chối, cô quay người đi đến bên hồ.
Bóng lưng của cô cũng đẹp tuyệt vời. Đồ Ảnh vội chụp một tấm, ngay sau đó lại nhấn nút chụp, vừa hay bắt được khoảnh khắc Văn Vũ Lạc quay người lại bên cạnh tảng đá lớn mà cô chọn làm nền trước đó.
Núi xanh, nước biếc, mặt hồ gợn sóng lăn tăn trong gió nhẹ, và bóng hình quay người của cô gái lạnh lùng.
Cô đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, tóc dài buông xõa trên vai, đường nét gương mặt nghiêng diễm lệ vô cùng, nhưng khí chất trên người lại nhàn nhạt.
"Cậu bỏ mũ ra đi." Đồ Ảnh nói.
Lúc này ánh mặt trời thực ra rất dịu nhẹ, Văn Vũ Lạc bỏ mũ xuống. Một cơn gió thoảng qua, mái tóc đen của cô tung bay về phía sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!