Không khí im lặng được hai giây, tiếng rung của điện thoại đã phá vỡ bầu không khí đó.
Là cô Trần lại gửi tin nhắn cho Văn Vũ Lạc.
"Hai người bạn kia của anh đâu rồi?" Văn Vũ Lạc hỏi.
"Tôi bảo họ đợi ở cổng nhà ăn số một, tôi qua đây đón em trước." Từ Vân Khoát nói.
"Nhà ăn số một ạ?"
"Ừ, cả ba đứa bọn nó đều muốn thử đồ ăn ở nhà ăn của Đại học Minh Thành." Từ Vân Khoát nói: "Ba người đó học ở Đại học Yến Kinh."
Trong dịp lễ Quốc khánh, trong trường chỉ có nhà ăn số một và nhà ăn số năm mở cửa, mà nhà ăn số một lại là nhà ăn lớn nhất của trường.
Văn Vũ Lạc chú ý đến điều gì đó, hỏi: "Ba người ạ?"
Cô nhớ lúc trước Từ Vân Khoát nói là "hai người bạn", hình như đã nhiều hơn một người.
Từ Vân Khoát đã khởi động xe, đang quay vô lăng để quay đầu xe, anh trả lời: "Một trong số đó dẫn theo bạn gái đến."
———-
Bên kia, Đồ Ảnh vừa dặm lại lớp trang điểm xong, cô ấy đóng hộp phấn lại, cất vào chiếc túi da nhỏ hiệu Hermes, rồi dùng chân đá nhẹ vào chân Tần Tử Dương: "Người bạn kia của anh sao còn chưa tới vậy?"
"Chắc là sắp rồi, nếu em đói quá thì anh đưa em xuống trước." Tần Tử Dương nói.
Hàn Đào phụ trách lái xe, ngồi ở ghế lái, không nhịn được nói: "Tôi thấy người bạn mà Khoát đi đón này không phải là bạn bè bình thường đâu, có vẻ không ổn."
"Lẽ nào là bạn gái? Không thể nào, chưa nghe cậu ấy nói có bạn gái bao giờ." Tần Tử Dương nói.
"Lát nữa xem là biết ngay."
Lời vừa dứt, Hàn Đào đã thấy đầu xe của Từ Vân Khoát từ xa qua kính chiếu hậu: "Người tới rồi."
Đồ Ảnh cũng quay đầu nhìn theo.
Chiếc xe việt dã màu đen hầm hố, lạnh lùng chạy đến gần, dừng lại phía sau xe của họ.
Văn Vũ Lạc nhìn chiếc xe phía trước, cũng là một chiếc siêu xe, xem ra bạn bè của Từ Vân Khoát không giàu thì cũng sang, dù họ chỉ là sinh viên.
Dường như chỉ những người cùng một đẳng cấp mới có thể chơi cùng nhau.
Dường như chú ý thấy họ đã đến, những người trong xe bên kia bước xuống.
Văn Vũ Lạc nhìn họ, đột nhiên cảm thấy có phải cô hơi thừa thãi không.
Thật ra cô và Từ Vân Khoát cũng không thân thiết lắm, chỉ là đi cùng anh để chơi với những người bạn cũ của anh.
"Xuống xe đi, chúng ta ăn sáng trước, ăn xong rồi xuất phát." Từ Vân Khoát quay đầu nói với Văn Vũ Lạc.
Văn Vũ Lạc liếc nhìn anh, "Vâng."
Thấy Từ Vân Khoát xuống xe, Văn Vũ Lạc cũng đẩy cửa xe bước theo.
"Ối chà Khoát, tôi còn đang nói cậu đi đón ai, cứ như là bạn gái ấy. Có bạn gái là chuyện lớn như vậy mà cũng không nói trước với anh em một tiếng!" Tần Tử Dương không nhịn được nói, ánh mắt bình tĩnh đánh giá Văn Vũ Lạc.
Ánh mắt của Hàn Đào cũng gần như dán chặt vào người Văn Vũ Lạc, cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Đầu tiên là vì người bước xuống từ ghế phụ của chiếc xe việt dã quá xinh đẹp, dù cô đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, nhưng nửa khuôn mặt lộ ra cũng đủ để kinh diễm. Tiếp theo là vì Từ Vân Khoát về cơ bản chưa bao giờ chủ động dẫn một cô gái nào đi chơi cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!