Văn Vũ Lạc nhìn anh, im lặng không đáp.
"Hửm?" Từ Vân Khoát kiên nhẫn chờ cô trả lời.
"Thưởng thức cảnh đêm tuyệt đẹp của thư viện." Văn Vũ Lạc đáp.
Bất kể trong tình huống nào, Văn Vũ Lạc dường như có thể pha một chút hài hước lạnh lùng.
Từ Vân Khoát nhìn cô một lát rồi nói: "Muốn thưởng thức cảnh đêm thì không thể ở đây được."
Anh lấy từ trong túi quần ra một chùm chìa khóa xe, nói với cô: "Có muốn tôi lái xe đưa em đi hóng gió không?"
Văn Vũ Lạc nhìn chùm chìa khóa đó, phát hiện có chút khác lạ. Đó là một chiếc chìa khóa màu đỏ, trông giống chìa khóa mô tô. "Mô tô ạ?" Cô hỏi.
"Ừ." Từ Vân Khoát nói: "Ở trong trường tôi thường đi mô tô." "Tốc độ nhanh."
Không khí tĩnh lặng, ánh đèn đường tỏa ra thứ ánh sáng vàng cam. Văn Vũ Lạc thấy lòng mình rung động, do dự một chút rồi gật đầu. "Vậy thì mau đứng lên đi, dưới đất lạnh lắm." Từ Vân Khoát nói.
Lúc Văn Vũ Lạc đứng dậy lại nghĩ đến điều gì đó, cô nói: "Em phải về thư viện lấy cặp, lúc nãy em tự học ở trong đó, cặp vẫn còn ở trong."
"Máy tính của tôi cũng ở trong thư viện, cùng vào lấy rồi ra." "Lúc nãy anh cũng ở thư viện sao?" Văn Vũ Lạc hỏi.
"Ừ, đến để họp."
"Họp ạ?"
"Về một dự án thi đấu, em biết cuộc thi Challenge Cup chứ? Khoa chúng tôi hợp tác với khoa Toán." Từ Vân Khoát nói.
"…Vậy anh họp xong rồi sao?"
Gió đêm luôn thổi bên tai, tóc bị thổi bay về phía trước, che khuất tầm mắt, Văn Vũ Lạc vén ra sau tai.
"Họp xong rồi, xong rồi tôi mới ra ngoài." Từ Vân Khoát nói.
Văn Vũ Lạc không nói gì nữa.
Sau đó hai người cùng nhau quay lại thư viện.
Từ Vân Khoát không lừa Văn Vũ Lạc, cuộc họp của họ lúc nãy đã ở giai đoạn kết thúc. Từ Vân Khoát nói là về lấy máy tính, nhưng cuối cùng cũng không lấy, mà gửi một tin nhắn cho một chàng trai trong nhóm,
nhờ cậu ta lúc về ký túc xá tiện đường mang máy tính về giúp. Anh chỉ nói là đi vệ sinh một lát, sau đó ra ngoài trước, dắt chiếc mô tô từ nhà xe ra chờ.
Điện thoại rung lên.
Trang Tiện gửi một tin nhắn WeChat.
[ Ninh Minh Duệ, cậu ta bị sao vậy? Gặp cậu ta ở quán net này, mặt mày cau có khó coi, nói chuyện cũng lạnh như băng. ]
[ Cậu hỏi tôi, tôi biết hỏi ai bây giờ. ]
[ Tám phần là bị con gái làm cho tức rồi. Này Khoát, đến quán net chơi game đi, cuộc họp của cậu xong chưa? ]
Từ Vân Khoát gõ chữ: [ Vẫn chưa. ]
Tầm mắt anh lại lướt qua câu trước đó của Trang Tiện, Từ Vân Khoát không trả lời tin nhắn nữa, đút điện thoại lại vào túi.
Anh lười biếng đứng đó, ánh mắt hướng về phía cổng lớn của thư viện.
Một lát sau, cuối cùng anh cũng thấy bóng hình mảnh khảnh, đeo một chiếc cặp sách từ bên trong bước ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!