Mày là cái thá gì mà lại dám giả mạo anh Lâm hả?
Ngay khi giọng nói lạnh lùng của Bloody Rosie vang lên bên trong phòng bao thì tất cả những người đang có mặt đều như thể vừa bị sét đánh, cả đám đều mù mờ.
Giả… giả mạo?
Chẳng lẽ người có ơn cứu mạng với Bloody Rosie không phải là Lâm Thiên Quang ư?
Ầm!
Chỉ trong chớp mắt mà đám người Ôn Nhã Như và Bạch Tố Y đã cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đầu.
"Không phải đâu, chị Bloody Rosie, tôi… tôi họ Lâm mà! Tôi chính là người có ơn cứu mạng mà mọi người nói đến đó.
Tôi không hề giả mạo.
Tôi không có…" Vẻ mặt Lâm Thiên Quang xám như tro tàn.
Anh ta đưa tay bụm mặt lại, trên mặt hiện đầy vẻ hoang mang.
Ánh mắt của Lâm Thiên Quang không nhịn được nhìn về phía quản lý Vương.
Trước đó, chính quản lý Vương đã nói anh ta là người có ơn cứu mạng với Bloody Rosie.
Mà cái nhìn này lại khiến cho khắp người quản lý Vương ớn lạnh từng cơn.
Nhận lầm rồi!
Anh ta thế mà lại nhận lầm người, xem một đứa giả mạo thành người có ơn cứu mạng của chị Bloody Rosie.
Chỉ mới nghĩ đến đó thôi thì vẻ mặt của quản lý Vương đã trắng bệch như giấy.
Chân anh ta mềm nhũn ra, quỳ bịch một tiếng xuống ngay trước mặt Bloody Rosie:
"Chị… chị, em biết sai rồi! Là do em hiểu lầm rồi.
Là tội của em, em không nhận ra ai là anh Lâm.
Là do em đáng chết!"
Quản lý Vương vừa sợ hãi lên tiếng, vừa đưa tay lên không ngừng tát thẳng vào
má mình.
Chát! Chát! Chát!
Những tiếng bạt tai cực kì vang dội.
Tiếng vang đó lọt vào lỗ tai của đám người Lâm Thiên Quang thì lại càng như thể mặt họ đang phải chịu đựng những cái tát đó vậy.
Khiến cho họ cảm thấy đau đớn bỏng rát, vừa xấu hổ lại vừa ngượng ngùng.
Chuyện còn chưa dừng lại ở đó!
Bloody Rosie lướt mắt nhìn đám người đang có mặt ở đây một cách đầy uy nghiêm, ánh mắt cô ta dừng lại ở khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Tố Y rồi mới buông một câu:
"Hừ! Nếu mà hôm nay anh Lâm có mặt ở đây thì cái tên giả mạo này với lại cả đám bọn mày đừng hòng nghĩ đến chuyện đứng thẳng lưng mà bước ra khỏi Bảo Thịnh!"
Bloody Rosie nói dứt lời rồi xoay người rời đi, chỉ lạnh giọng để lại một câu trong phòng bao:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!