Khi hai đứa trẻ hư nọ dẫn đoàn xe khí thế ầm ầm đi về Câu lạc bộ Bảo Thịnh thì Lâm đang hưởng thụ những lời nịnh nọt và khen ngợi của đám bạn cũ.
Ánh mắt những người này nhìn Lâm Thiên Quang như đang nhìn thần tượng của mình, vô cùng sùng bái.
"Ha ha, đúng là lớp trưởng của chúng ta giỏi giang thật, vậy mà cậu lại quen biết với cậu chủ Từ Bạch Đình luôn!"
"Đúng vậy! Xem ra lớp trưởng của chúng ta đã được thăng chức ở tập đoàn Minh Long rồi! Chúc mừng cậu nhé! Chúc mừng!"
"Lớp trưởng, sau này nếu được thì dẫn bọn này gặp cậu chủ Từ Bạch Đình chút đi! Bọn này ngưỡng mộ anh ấy lâu rồi!"
"..."
Rất nhiều bạn cũ quay xung quanh Lâm Thiên Quang liên tục nịnh hót.
Mỗi câu mỗi chữ của họ đều thỏa mãn lòng ham hư vinh của Lâm Thiên Quang.
"Ha ha! Làm gì có!"
Lâm Thiên Quang khoe khoang xong thì nói với Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y: "Chỉ cần đến đây thì đều là khách cả! Lâm Thiệu Huy, Bạch Tố Y, hai người ngồi đi!"
Nói xong, anh ta dắt hai người Lâm Thiệu Huy ngồi xuống một chỗ.
Chỉ là khi họ vừa ngồi xuống thì Lâm Thiên Quang nháy mắt với người bên cạnh, người nọ lập tức hiểu ý anh ta, suy nghĩ một lúc rồi cười nói: "Đúng rồi! Lâm Thiệu Huy, hôm nay cậu phải mời mọi người đó! Lớp trưởng đã cứu cậu một mạng còn gì!"
"..."
Các bạn cũ xung quanh đều hưởng ứng theo lời nói này.
Ánh mắt của họ ngập tràn sự khinh thường và trào phúng, ai ai cũng mang dáng vẻ xem kịch vui.
Những lời này của họ lại khiến nụ cười Bạch Tố Y cứng lại.
Cô biết rằng giá cả ở đây đều đồng giá mỗi người hơn một nghìn đô.
Ở đây có tới tận mười mấy người, nếu bọn họ ăn uống thỏa thích thì chắc là hóa đơn phải lên tới hơn mười nghìn đô.
Lúc bọn họ rời khỏi nhà chỉ mang theo một ít tiền mặt thôi, tiền trong thẻ cũng chỉ có mấy nghìn đô thôi, sao có thể trả nổi.
Lập tức, Bạch Tố Y lo lắng nháy mắt với Lâm Thiệu Huy bảo anh từ chối! Nhưng Lâm Thiệu Huy như không thấy, khóe miệng anh nở nụ cười, coi như không có chuyện gì, nhẹ nhàng gật đầu: "Không thành vấn đề! Đêm nay mình trả!"
Từ khi anh trở thành chủ tịch mới của tập đoàn Huy Hoàng thì tất cả thẻ tín dụng của anh cũng được mở hết rồi.
Đừng nói là một bữa cơm, mua một đất nước cũng là chuyện dễ như ăn cháo.
Huống chi, vốn dĩ Câu lạc bộ Bảo Thịnh này là một trong những sản nghiệp của anh!
Ầm!
Nhưng Lâm Thiệu Huy vừa nói ra câu này thì đầu óc Bạch Tố Y trở nên mờ mịt, còn mọi người xung quanh thì cực kỳ kích động.
Đồng ý rồi sao?
Ngay cả Ôn Nhã Như và Lâm Thiên Quang cũng sững sờ.
Dù gì thì bữa ăn này nhiều ít cũng phải hơn ba chục triệu, dù là bọn họ cũng không trả nổi, lần nào cũng ai trả tiền người nấy thôi.
Còn Lâm Thiệu Huy...!"Được!"
Ôn Nhã Như sợ Lâm Thiệu Huy đổi ý, cô ta mỉa mai hô một tiếng, sau đó đưa thực đơn cho Lâm Thiệu Huy: "Lâm Thiệu Huy nay thành phú ông rồi, hôm nay cậu làm ông chủ, cậu gọi món đi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!