Chương 48: (Vô Đề)

Bên trong Cục cảnh sát của thành phố Nam Giang.

Đội trưởng Chung Kỳ Thiên ngồi trong phòng làm việc đang gác chân và ngâm nga một bài hát.

Hôm nay tâm trạng ông ta cực kỳ tốt.

Theo như lời của anh rể Hoàng Quốc Thiên của ông ta thì chỉ cần bắt được tên khốn Lâm Thiệu Huy kia mang về và ép hỏi ra đơn thuốc rồi lột sạch quần áo thì tập đoàn Hoàng Vương sẽ một bước lên mây và ông ta sẽ có được tài sản lên đến hơn một triệu đô.

Triệu phú đô la đó!

Ông ta làm một đội trưởng cảnh sát cả đời cũng không kiếm đủ một số tiền khổng lồ như vậy.

"Một triệu rưỡi đô đó! Thật không ngờ tới con rể ở nhờ nhà họ Bạch lại có giá trị như vậy!"

Khóe miệng của Chung Kỳ Thiên nở một nụ cười xảo trá:

"Thế nhưng thằng nhóc này e rằng chỉ có thể chết ở chỗ này mà thôi!"

Đối với ông ta mà nói thì việc giết chết một thằng con rể ở nhờ nho nhỏ cực kỳ đơn giản như giẫm một con kiến.

"Cộc, cộc, cộc!"

Ngay khi Chung Kỳ Thiên đang nghĩ về việc mình sẽ tiêu xài số tiền này như thế nào thì có tiếng gõ cửa vang lên...

Truyện Đông Phương

"Đội trưởng, mấy người Đầu Trọc đã quay lại rồi! Xe vừa mới lái vào trong sân."

Hả?

Câu nói này khiến cho hai mắt của ông ta sáng ngời rồi lập tức đứng dậy khỏi ghế:

"Tên nhóc Đầu Trọc này làm việc khá hiệu quả mà! Đi thôi chúng ta cùng đi xem thử cái tên con rể rác rưởi nổi tiếng kia trông như thế nào! Vậy mà dám đánh cháu ngoại Hoàng Minh Hải của tao, hừ! Để xem ông đây dạy dỗ nó như thế nào!"

Ông ta nói xong vội vàng bước ra khỏi văn phòng và nhanh chóng đi đến sân sau.

Ngay sau đó ông ta đã nhìn thấy một chiếc xe cảnh sát đúng lúc lái vào trong sân.

"Ha ha ha... Đầu Trọc đã bắt được người chưa?"

"Mau cho tao xem tên khốn kia trông như thế nào đi!"

"Mẹ kiếp vậy mà nó dám đánh cháu ngoại Hoàng Minh Hải của tao, thằng nhãi ranh này thật sự đã chán sống rồi mà!"

Chung Kỳ Thiên cực kỳ vui vẻ đi về phía chiếc xe cảnh sát.

Không bao lâu sau.

Sau khi chiếc xe dừng lại hẳn, cửa xe được mở ra tiếp theo đó là hai nhân viên cảnh sát kia bước xuống xe với sắc mặt tái nhợt.

Cả hai người đều mặt cắt không còn chút máu nào.

Vẻ mặt đầy sợ hãi và hoảng hốt như cũ như thể vừa rồi mới nhìn thấy chuyện gì đó rất đáng sợ.

Nhất là trên trán của bọn họ đã chảy đầy mồ hôi lấm tấm.

"Ý? Hai người các cậu làm sao vậy? Sao sắc mặt khó coi như thế y như thấy quỷ vậy?"

Chung Kỳ Thiên chỉ là nhìn thoáng qua hai người một chút rồi cười tủm tỉm nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!