Chương 3: (Vô Đề)

Khi nhìn thấy chiếc xe Lamborghini sắp đuổi kịp đuôi xe của mình!

Gương mặt xinh đẹp của Bạch Tố Y trở nên vô cùng khó coi, mồ hôi lập tức đổ đầy người:

"Làm sao bây giờ? Nghe nói kỹ thuật đua xe của tên Từ Bạch Đình kia luôn đạt

hạng nhất, nhất định chúng ta sẽ không chạy thoát được đâu!"

Nhưng Lâm Thiệu Huy chỉ liếc nhìn gương chiếu hậu, khóe miệng lập tức nở một nụ cười khinh thường:

"Ngồi cho chắc!"

Chỉ vẻn vẹn ba chữ nhưng lại khiến Bạch Tố Y khẽ giật mình.

Cái gì?

Trong lúc cô còn chưa hiểu rõ chuyện gì xảy ra thì chỉ thấy Lâm Thiệu Huy giẫm chân ga hết cỡ.

Brừm!

Thân xe Mercedes Benz rung chuyển, động cơ phát ra tiếng nổ nặng nề, tựa như một con thú dữ điên cuồng, đột ngột tăng tốc độ.

Không chỉ thế, điều khiến Bạch Tố Y cảm thấy ngạc nhiên hơn cả là tốc độ xe tăng từ tám mươi lên một trăm hai mươi, sau đó lên một trăm bốn mươi, một trăm tám mươi, hai trăm...

Phải biết đây chính là đường cái nằm trong trung tâm thành phố.

Xung quanh có rất nhiều xe cộ qua lại, tốc độ lên tới một trăm hai mươi đã là cực kỳ nguy hiểm.

Nhưng bây giờ, cả chiếc xe Mercedes Benz vẫn lao như bay trên đường, hết chiếc xe này đến chiếc xe khác bị bỏ lại phía sau.

Điều đáng sợ hơn nữa là Lâm Thiệu Huy đang điều khiển chiếc xe Mercedes

Benz, hết vòng tay lái sang trái rồi lại vòng sang phải, sau đó tăng tốc rồi lại rẽ ngoặt...

Tựa như một con cá bơi thoăn thoắt, không ngừng phi như bay, hoành hành trong dòng xe cộ đông đúc.

Ý thức của Bạch Tố Y đều trở nên mơ hồ.

Cô chỉ cảm thấy dường như cơ thể của mình đang bay, có một ảo giác như đang bay trên mây.

Nhưng không chỉ có cô ấy cảm thấy như vậy! Đám Từ Bạch Đình đang đuổi theo phía sau cũng hoàn toàn mơ hồ.

Bởi vì bọn họ phát hiện ra rằng chiếc Lamborghini của bọn họ không ngừng

tăng tốc, vậy mà khoảng cách giữa họ với chiếc xe Mercedes Benz đang chạy băng băng phía trước lại càng ngày càng xa.

Năm mươi mét! Một trăm mét! Hai trăm mét!

Trên thực tế, chiếc xe Mercedes Benz phóng nhanh như chớp giữa những phương tiện giao thông khác trong dòng xe đông đúc, khiến tất cả mọi người đang lưu thông trên đường đều cảm thấy kinh hãi.

"Anh Bạch Đình, nhanh lên! Đuổi theo nó đi! Đừng để thằng đó chạy mất!" Trương Thái Sơn đổ mồ hôi nhễ nhại.

Nếu thua dưới tay tên ăn hại bị bỏ đi kia, như vậy hai chủ lực trong Câu lạc bộ Siêu Tốc Độ là bọn họ sẽ mất hết mặt mũi, trở thành trò cười trong miệng của tất cả mọi người.

Tí tách! Tí tách!

Từng giọt mồ hôi lớn như hạt đậu chảy xuống từ trán Từ Bạch Đình.

Anh ta đã phát huy hết toàn bộ khả năng của mình, giữ cho tốc độ của chiếc xe nằm trong khoảng một trăm năm mươi, nhưng cho dù như vậy, mỗi khi có chiếc xe nào chạy sát qua vẫn khiến anh ta toát mồ hôi lạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!