Chương 18: (Vô Đề)

Sao...! sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này?

Bạch Tư Yên vô cùng bối rối nhìn tờ giấy vệ sinh đầy chữ, cô ta không thể nào chấp nhận sự thật trước mắt mình.

"Thuốc hồi sinh? Phương thuốc của tên đó là thật sao?"

Bạch Tư Yên đứng sững người không nói nên lời, mồ hôi thi nhau chảy ra trên trán, lấm tấm cả khuôn mặt cô ta.

Xong đời rồi!

Cô ta có nằm mơ cũng không nghĩ đến việc vốn dĩ cả nhà họ Bạch kia chắc chắn sẽ bị đuổi ra khỏi gia tộc lại nhờ cô ta mà đảo ngược được tình thế.

Chỉ cần dựa vào một phương thuốc này mà Bạch Tuấn Sơn đã có thể dễ dàng cướp đi quyền lực trong tay Bạch Long Hải và ba cô ta Bạch Đình Xuyên.

Nhưng mọi chuyện không chỉ dừng lại ở đấy.

Ông Cao cầm phương thuốc trên tay, run rẩy nói với ông cụ nhà họ Bạch: "Thưa ngài...! Tôi có thể gặp người kê phương thuốc này không ạ?"

Phương thuốc mà người này kê đã giải quyết được không ít vấn đề khó khăn mà

ông ta gặp phải suốt mấy năm nay.

Điều đó khiến cho ông Cao vừa biết ơn vừa ngưỡng mộ.

Ông ta không ngờ rằng có người lại có thể giải mã được các thành phần bên trong viên thuốc hồi sinh ấy.

Sau khi ông cụ nhà họ Bạch nghe những lời mà ông Cao nói, ông ta cũng ngạc nhiên đến mức cả khuôn mặt đỏ bừng, gấp gáp nói với Bạch Tố Y: "Tố Y, mau gọi điện cho cái thằng...! à không, mau gọi điện cho Lâm Thiệu Huy, bảo nó đến đây có chút việc đi."

Bạch Tố Y vẫn cúi đầu không nói gì.

Dù sao thì tất cả những chuyện này cũng đến đột ngột quá.

Nghe xong lời ông cụ nhà họ Bạch dặn dò, khóe miệng cô khẽ giật giật, lúng túng đáp lời ông ta: "Ông nội à, Thiệu Huy anh ấy không có điện thoại đâu ạ."

Cái gì? Nghe đến đây mọi người đều sững sờ.

Lâm Thiệu Huy không có điện thoại di động?

Thời đại nào rồi mà vẫn có người không có điện thoại di động? Đến người ăn xin ngoài đường ít nhất vẫn cầm trên tay một cái điện thoại có thể nghe gọi.

Thế mà chỉ riêng anh là không có.

Lúc này mọi người mới nhớ ra thân phận thấp kém của anh trong gia tộc nhà họ Bạch.

Ông cụ nhà họ Bạch hơi trầm ngâm, như thể muốn nói gì đó.

Nhưng ông Cao đã nhanh nhẹn chen lời: "Không cần gọi điện đâu thưa ngài! Ngài cứ cử người đến tận nơi mời anh ta qua đây một chuyến là được.

Cho dù anh ta dùng cách nào để có được phương thuốc này thì vẫn đươc coi là người có công lao to lớn với nhà họ Bạch!"

Nghe hết lời của ông Cao, ông cụ Bạch khẽ gật đầu coi như đồng ý.

Ông ta quay sang nói với Bạch Chí Phàm: "Chí Phàm, mau đi đón Lâm Thiệu Huy tới đây cho ông."

"Vâng, thưa ông nội." Bạch Chí Phàm gật đầu đáp lời ông ta, nhưng sắc mặt tràn ngập vẻ phức tạp, anh ta nhanh chân rời khỏi nhà họ Bạch.

Bạch Tố Y nhìn Bạch Chí Phàm rời khỏi, tâm tình cũng bối rối không kém.

Ngay cả người làm vợ như cô cũng không nghĩ đến rằng khi gia đình cô sắp bị đuổi ra khỏi gia tộc thì người chồng bất tài vô dụng của cô lại cứu cả gia đình bằng một phương thuốc như thế, thậm chí anh còn đem lại biết bao quyền lực và vinh quang sau này cho cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!