Chương 13: (Vô Đề)

"Cậu...! Cậu ta sao lại là anh Huy chứ?"

"Tại sao cậu ta có thể là ân nhân cứu mạng của Bloody Rosie chứ?"

Giờ khắc này, Ôn Nhã Như chỉ cảm thấy thế giới quan của mình đã hoàn toàn bị lật đổ.

Trước kia cô ta cực kỳ chán ghét và khinh bỉ Lâm Thiệu Huy.

Thậm chí cô ta còn từng hoài nghi người đàn ông uất ức nhất, phế vật nhất trên thế giới này chính là Lâm Thiệu Huy.

Mà bây giờ người lấy ra thẻ đế vương đầu lâu lại là Lâm Thiệu Huy! Người đã thu phục hai tên thiếu gia ác bá cũng là Lâm Thiệu Huy!

Bây giờ, ân nhân cứu mạng của Bloody Rosie vẫn là Lâm Thiệu Huy! Không thể tin được!

Sắc mặt của Ôn Nhã Như trắng như tờ giấy, cả người cô ta tựa như cạn hết sức lực, ngã ngồi trên đất.

Hai tròng mắt cô ta nhìn gương mặt thanh tú kia của Lâm Thiệu Huy, lại có một cảm giác xa lạ và thần bí đan xen.

Không chỉ có Ôn Nhã Như mà ngay cả Bạch Tố Y, giờ khắc này nhìn một đám

người mặc âu phục trước mắt đang cúi người trước Lâm Thiệu Huy, cô kinh ngạc che kín cái miệng nhỏ nhắn.

Cô đột nhiên phát hiện chồng mình còn thần bí hơn mình nghĩ một ngàn lần, mười ngàn lần!

"Lâm Thiệu Huy, rốt cuộc anh còn có bao nhiêu bí mật mà em không biết?"

Khóe miệng Bạch Tố Y từ kinh ngạc chuyển thành khổ sở, đôi mắt xinh đẹp nhìn về phía Lâm Thiệu Huy cũng hiện lên sự phức tạp.

Lúc này cô mới khổ sở phát hiện!

Mình căn bản không hiểu Lâm Thiệu Huy một chút nào!

Mà giờ khắc này Lâm Thiệu Huy làm như không thấy sự hoảng sợ của mọi người.

Anh chậm rãi từ trên ghế salon đứng lên.

Soạt! Soạt! Soạt!

Trong nháy mắt Lâm Thiệu Huy đứng lên, mọi người đều thấy, mấy người đàn ông mặc âu phục lấy Hắc Tề Hổ cầm đầu, đồng loạt cúi người xuống thêm chút nữa, cơ thể càng thấp thêm một phần.

Đây là kính sợ! Đây là cuồng nhiệt!

Giống như Lâm Thiệu Huy là thần tượng mà bọn họ sùng bái nhất vậy.

Chẳng qua Lâm Thiệu Huy cũng không nhìn đám người Hắc Tề Hổ dù chỉ một cái.

"Cô nên cảm thấy vui mừng đi.

Nếu cô không phải là bạn thân nhất của Bạch Tố Y thì kết quả của Lâm Thiên Quang cũng chính là kết quả của cô!"

Đùng!

Chỉ một câu nói đã làm cho Ôn Nhã Như sợ đến mức sắp vãi ra.

Trong lòng cô ta dâng lên sự sợ hãi và kinh hoảng nồng đậm, nhất là ánh mắt Lâm Thiệu Huy nhìn cô ta, Ôn Nhã Như chỉ cảm thấy đối phương đang mình mà như đang nhìn một con kiến hôi, một con côn trùng.

Miệt thị như vậy! Nhỏ bé như thế! "Bạch Tố Y, đi thôi!"

Lâm Thiệu Huy lập tức quay đầu, khẽ mỉm cười với Bạch Tố Y, rồi sau đó kéo Bạch Tố Y đang mặt đầy đờ đẫn chậm rãi đi ra ngoài phòng khách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!