Chương 11: (Vô Đề)

Bịch!

Khi tiếng đầu gối chạm đất truyền đến tai của tất cả mọi người, ai ai cũng ngạc nhiên, mắt trừng to đến nỗi sắp rớt cả tròng.

Quỳ rồi!

Hai cậu thiếu gia hung hăng Từ Bạch Đình và Trương Thái Sơn, quỳ trước mặt Lâm Thiệu Huy rồi.

Chuyện này...

Mọi người xung quanh đều không dám tin vào mắt mình, đặc biệt là Lâm Thiên Quang.

Nụ cười đắc ý và đầy khinh bỉ ban nãy như bị đông cứng lại, vẻ mặt đầy khó tin

nhìn về phía Từ Bạch Đình, gấp gáp nói:

"Cậu...! Cậu chủ, anh đang làm gì vậy? Sao lại quỳ dưới chân tên bất tài vô dụng này chứ!"

"Anh mau đứng lên đi, cậu ta tông vào xe của anh mà, không phải chúng ta đến để cho tên phế vật này một trận ra trò hay sao chứ?

Giọng nói của Lâm Thiên Quang run rẩy, ẩn hiện sự sợ hãi và vô cùng lo lắng.

Không biết tại sao!

Lúc này, những lo lắng cùng bất an cũng xuất hiện ngổn ngang trong lòng anh ta, giống như anh đã mắc phải một sai lầm gì đó rất nghiêm trọng vậy.

Không chỉ có Lâm Thiên Quang.

Mọi người xung quanh nhìn thấy cậu thiếu gia lúc nào hung hăng Lâm Thiệu Huy nay phải quỳ gối trước mặt kẻ khác, không khỏi nghị luận qua lại, bàn tán xôn xao.

Ôn Nhã Như lại càng không dám tin vào chuyện đang diễn ra trước mắt mình.

Cô ta vội vội vàng vàng bước đến bên cạnh Từ Bạch Đình và Trương Thái Sơn, nói:

"Hai cậu thiếu gia của tôi ơi, hai người đang làm gì vậy hả? Tên này chỉ là một tên ở rể bất tài vô dụng mà thôi, làm sao nhận nổi cái quỳ này của hai cậu chứ? Ôn Nhã Như không có cách nào tiếp nhận được hiện thực trước mắt.

Thế nhưng, khi cô ta vừa dứt lời, định bước đến đỡ Từ Bạch Đình đứng dậy! Bốp!

Một thanh âm vang dội đột nhiên xuất hiện, truyền khắp căn phòng.

Ôn Nhã Như bị tát đến cả người loạng choạng, lảo đảo không vững, suýt ngã xuống sàn.

Một dấu tay năm ngón đỏ hoa in hằn trên gương mặt cô ta.

Choáng váng, sững sờ! Hoang mang, sợ hãi!

Ôn Nhã Như có làm mơ cũng không ngờ, rõ ràng bản thân có lòng tốt muốn khuyên ngăn vậy mà Từ Bạch Đình lại không chần chừ cho mình một bạt tay như thế.

"Bạch...! Bạch Đình, anh."

Ôn Nhã Như ngước mắt sửng sốt nhìn Từ Bạch Đình.

Chỉ có điều, lúc này ánh mắt của Từ Bạch Đình liếc nhìn cô ta, giống như hận không thể nhai sống cô ta vậy.

"Mẹ kiếp nó! Im đi! Ai cho phép cô tùy tiện bôi nhọ tên tuổi của ngài Thiệu

Huy như thế hả!" Cái gì chứ!

Ngài Thiệu Huy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!