Chúc Tiểu Anh nghe thấy thanh âm quen tai, không khỏi nghiêng đầu nhìn ra cửa, vừa khéo trông thấy một bóng áo tím. Ngọc bội bên hông hắn tỏa sáng, đầu đội ngọc quan đen bóng, tay phe phẩy quạt xếp, mặt mày hớn hở đối với nàng…nhầm, là liếc mắt đưa tình với người đứng bên cạnh nàng.
Vì thế, khóe miệng Chúc Tiểu Anh không khỏi run run, lén lút nhìn vị mỹ nam mới gặp.
Mã Văn Tài thấy Lương Sơn Bá định mở miệng nói, vội vội vàng vàng xông vào trong tiệm sách, túm chặt tay Sơn Bá huynh, mồm năm miệng mười: "Văn Tài huynh a, ngươi vì sao ra khỏi thành mà không báo cho Sơn Bá ta một tiếng, để Sơn Bá vì huynh mà mở tiệc tiễn đưa ở lầu Chu Tước a. Ngu đệ mấy hôm nay luôn ngày nhớ đêm mong hiền huynh, Văn Tài huynh a, sao huynh nỡ ra đi mà không một lời từ biệt…"
Chúc Tiểu Anh thật sự không nhịn nổi nữa, nàng sợ rằng nếu để Mã Văn Tài tiếp tục nói thì có thể xảy ra án mạng a, vì thế liền…
"Ai u, khéo quá khéo quá, đâu không phải là Sơn Bá huynh sao!"
"A? Vị công tử này là…" Mã Văn Tài hình như lúc này mới để ý thấy còn có một người trong quán, có chút ngập ngừng hỏi.
"Công tử chẳng lẽ đã quên…lúc ta mượn sách?"
"Mượn sách?" Mã Văn Tài tỏ ra hoàn toàn không hiểu, hối lỗi nói, "Tại hạ ngu dốt, xin công tử chỉ bảo thêm."
Chỉ bảo cái rắm!
Chúc Tiểu Anh trong lòng giận dữ, hừ, vừa mới gặp nhau mấy tiếng trước thôi mà đã có thể quên sạch rồi sao, Mã Văn Tài phiên bản này bị mắc chứng mất trí nhớ gián đoạn hả hả hả???
Nhưng nàng cũng không muốn tiếp tục vòng vo tam quốc nữa, vì thế liền đưa tay che miệng, ghé sát vào tai Mã Văn Tài, phun ra ba chữ:
Nhà vệ sinh.
Mã Văn Tài ngây ngốc đứng tại chỗ, chỉ cảm thấy hơi nóng phả vào bên tai, mang theo một hương vị thơm tho nhàn nhạt, giọng nói của đối phương lại bởi vì cố ý hạ thấp mà nghe như tiếng yến tiếng oanh trong chốn khuê phòng, khiến hắn trong đầu không khỏi nảy sinh ý nghĩ xấu xa.
Chúc Tiểu Anh nói xong liền lập tức lùi về vị trí cũ, không ngờ trong lúc vô ý đột nhiên nhìn thấy ánh mắt của vị công tử được gọi là "Văn Tài huynh" kia, cảm thấy trong mắt hắn vạn phần lạnh lẽo, khiến tim Chúc Tiểu Anh vô cớ sợ hãi đập bang bang.
"À…thì ra là huynh đài…" Mã Văn Tài sực nhớ ra, chắp tay chào Chúc Tiểu Anh.
"Huynh đài đa lễ rồi." Chúc Tiểu Anh đáp lễ vái chào.
"Chúng ta quả thực có duyên." Mã Văn Tàu lại chắp tay, "Chỉ là, xin thứ cho tại hạ mạo muội, nhưng không biết tại sao khi nãy gặp mặt thì công tử lại bỏ chạy?"
Hiểu rồi, hiểu rồi! Thì ra là vẫn ghi hận chuyện này cho nên mới làm bộ làm tịch không biết nàng sao?
Chúc Tiểu Anh trong lòng thầm thêm một cái gạch đầu dòng: Mã Văn Tài là nam nhân bụng dạ hẹp hòi.
"A, huynh đài có điều không biết đó thôi, khi nãy tiểu đệ là bởi đột nhiên nhớ ra có chuyện quan trọng cần làm nên mới đi mà không chào, đã thất lễ, thất lễ rồi." Chúc Tiểu Anh xin lỗi vô cùng thành khẩn, cúi sâu người tạ tội.
"Huynh đài đừng làm vậy!" Mã Văn Tài vội vàng tiến lên đỡ lấy Chúc Tiểu Anh, khi bàn tay hắn khẽ chạm vào bàn tay mềm mại nhỏ nhắn của nàng, trong lòng không khỏi rung động, vì thế không hề để ý tới ánh mắt Lương Sơn Bá nhìn hai người tối lại.
"Chỉ mong Sơn Bá huynh đừng trách tội." Chúc Tiểu Anh ra vẻ bất an nói.
"Nào có nào có, là Sơn Bá không hiểu chuyện mà thôi." Mã Văn Tài cười.
Ngay lúc Mã Văn Tài và Chúc Tiểu Anh, kẻ xướng người họa, cung cung kính kính thì Lương Sơn Bá rốt cục mở miệng.
Hắn mỉm cười vỗ vỗ lên lưng Mã Văn Tài, nói: "Sơn Bá, thì ra ngươi quen vị công tử này sao?"
Mã Văn Tài sửng sốt một lúc, hắn nhìn Lương Sơn Bá – hai người nhìn nhau rất nhanh, tự cho là không ai biết (cái này là Chúc Tiểu Anh tự bổ sung) – rồi mỉm cười xán lạn:
"Đúng vậy, chúng ta cũng là vừa mới quen biết."
"Vậy…không biết phải xưng hô với vị công tử này thế nào?"
"Cái này…" Mã Văn Tài nhìn Chúc Tiểu Anh.
Chúc Tiểu Anh cúi người, mỉm cười: "Tại hạ chưa kịp giới thiệu để hai vị biết, thật có lỗi. Tại hạ là người huyện Thượng Ngu, họ Chúc, tên Anh Đài."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!